Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 3 – Chương 229

THẦN TIÊN CŨNG CÓ GIANG HỒ
Quyển 3: Lịch sử hàng ma của Trùng
Chương 229: Đầu vuông mắt tam giác não thắt nơ

Dịch: Bùm Bùm

06

  Đang nghĩ xem nên làm sao lôi kéo Hoa Tứ Hải đến Bắc Sơn Vương cung thì bỗng cảm nhận được một luồng kiếm khí sắc bén đang bắn mạnh từ ngoài cửa sổ vào đây, ẩn chứa trong đó đầy rẫy sát khí.

  Trùng Trùng tránh một kiếm này bằng cách trực tiếp ngã từ mép bàn xuống đất, lăn hết hai vòng mới ngừng lại, và đương nhiên vẫn không quên bảo vệ cho Vạn Sự Tri và A Đẩu.

  Chưa kịp chờ nàng làm rõ rốt cuộc là chuyện gì thì luồng kiếm khí thứ hai, thứ ba đã liên tiếp tấn công, vẫn như cũ mang theo ý muốn giết người.

  Nếu như là nàng của khi xưa thì chắc chắn đã toi mạng dưới mấy chiêu này rồi, nhưng nàng nay đã khác xưa rồi, do đã thoải mái vượt qua kỳ tẩy tủy và luyện tinh, cho nên mạng sống nhỏ nhoi này vẫn còn đây.

  Nhưng đối phương từng bước ép sát, kiếm khí ngang dọc đan xen làm căn phòng trọ lập tức nát bươm, đổ sập như bùn lầy, e rằng cứ tiếp tục như vậy thì cả quán trọ cũng sẽ bị sập mất thôi, mà Trùng Trùng thì bất đắc dĩ ôm đầu lủi như chuột bên trong căn phòng trông chật vật vô cùng.

  ”Cửa sổ sân sau!” Vạn Sự Tri bị nàng nắm chặt trong tay ngược lại thì vẫn rất tỉnh táo để nhắc nhở cho người chủ nhân cực thiếu thốn kinh nghiệm thực chiến này của nó.

  Trùng Trùng như được khai sáng, lập tức làm theo, nàng nhảy vèo một tiếng từ cửa sổ ra con ngõ nhỏ, chân vừa chạm đất thì lập tức ném A Đẩu và Vạn Sự Tri, rút Khước Tà Song Kiếm ra, khó khăn chống đỡ kiếm quang đang tấn công thẳng vào tim nàng của đối phương.

  Trùng Trùng trông thấy kẻ liên tục ra tay giết mình đang đứng đó một cách nổi bật, gió đêm và kiếm khí thổi tung mái tóc dài, vạt áo đầm của cô ta, đẹp thì đẹp lắm, nhưng tiếc rằng ánh kiếm quang lúc ẩn hiện làm nổi bật lên vẻ u ám trên gương mặt cô ta, khiến cô ta trông như một oan hồn đoạt mạng đến từ địa ngục vậy.

  ”Phượng Hoàng!” Trùng Trùng kêu lên một cách thất kinh.

  Thảo nào có người tấn công nàng mà chiêu nào cũng muốn đưa nàng vào cõi chết vậy, thì ra là ả nữ nhân này!

  Suốt quãng đường từ Phụng Lân châu đến Tụ Quật châu, mặc dù đã có rất nhiều lần bị cản trở, nhưng những người đó hoàn toàn không chủ động tấn công nàng, chỉ ngăn cản mà thôi, hơn nữa họ còn rất cẩn thận tránh làm tổn hại đến nàng, nhưng Phượng Hoàng thì lại khác.

  Trùng Trùng biết Phượng Hoàng hận nàng, cũng biết Phượng Hoàng muốn giết nàng để trút cơn hận, bởi vì hai người là tình địch, kẻ nào có mắt đều sẽ nhìn thấy điều này.

  ”Giỏi quá đấy, công lực tiến bộ rồi nhỉ, nhưng tiếc rằng hôm nay ngươi chết chắc rồi!” Phượng Hoàng thu thế kiếm lại, chuyển sang đặt ngang ngực. Tư thế của cô ta tao nhã, dung mạo xinh đẹp, nhưng bởi do ánh mắt lộ vẻ điên cuồng nên khiến gương mặt cô ta trở nên vặn vẹo.

  ”Ngươi đến giết ta, Vương của ngươi biết không?” Trùng Trùng cẩn thận đề phòng.

  ”Ha ha, ta tưởng là gì, hóa ra ngươi chỉ ỷ vào chỗ dựa là sự che chở của Vương.” Phượng Hoàng cười khẩy, “Bây giờ ta đã rời khỏi Ma đạo, không còn chịu sự quản lý của ngài nữa, có thể giết hết những kẻ ta ghét! Tỉnh ngộ đi, ngày này của năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!”

  ”Giết ta rồi, chàng cũng sẽ không yêu ngươi.” Trùng Trùng đang tính toán xem làm sao bỏ chạy nên cố tình chọc tức Phượng Hoàng, nhưng cá Ly Kỳ của nàng không buộc ở dưới chân, còn cả vài món đồ khác đang được đặt trong quán trọ nữa.

  Bây giờ không một bóng người, có lẽ người dân nơi đây đã sớm quen với việc Tiên Ma đấu đá nhau nên đều trốn hết rồi, trong phút chốc nàng hoàn toàn không nghĩ ra được cách hay nào cả.

  ”Ngươi nói cái gì?” Phượng Hoàng nổi điên, kiếm quang từ nhuyễn kiếm trong tay cắn nuốt hệt như con rắn đang trườn bò muốn ăn thịt người vậy.

  Chuyện đã đến nước này, có sợ hãi cũng vô ích, lại nghe được tin Phượng Hoàng đã rời khỏi Ma đạo thì Trùng Trùng sửng sốt, “Ngươi biết không? Ánh mắt sùng bái buồn nôn của ngươi dành cho chàng hệt như đám nữ nhân Nhật Bản vậy, cực kỳ hèn mọn và không một chút tự tôn, một con người kiêu căng ngạo mạn như chàng sao có thể yêu ngươi chứ? Trung thành và siêng năng cũng không có được tình yêu, bởi vì từ trước đến nay ngươi chưa từng nghĩ rằng sẽ dùng cách thức dịu dàng để tiếp cận trái tim của chàng.”

  Mặc dù đang nói sự thật nhưng nàng nói quá văn nghệ, vừa mới dứt lời thì nàng đã suýt tê cả hàm răng. Từ lúc nào mà Diêu Trùng Trùng nàng học được cách nói những lời nói như vậy rồi?

  Chắc chắn là do không thích hợp với khí hậu thời tiết của thế giới này rồi.

  Lại đưa mắt nhìn Phượng Hoàng ngược lại không bị mắc bẫy, nhưng lại càng thêm phẫn nộ hơn.

  ”Ai lại yêu một con chó chứ? Trừ phi là A Đẩu của ta thôi.” Nàng bổ sung thêm một câu nói thô tục.

  Phượng Hoàng tức tới bốc khói, không còn muốn phí lời với Trùng Trùng nữa, cô ta hét lên một cách điên cuồng, nhuyễn kiếm cùng lúc bắn ra mười mấy luồng kiếm quang, tất cả đều tấn công hết qua đây.

  Trùng Trùng đã chuẩn bị từ sớm rồi, nhưng mặc dù nàng đã tiến bộ, song vẫn còn cách một khoảng khá xa so với Phượng Hoàng, cho nên nàng chỉ chống đỡ được chứ không có cơ hội đánh trả. Nếu không phải tay cầm thần kiếm, Phượng Hoàng điên cuồng làm rối tung rối mù, cộng thệm việc A Đẩu nghe được chủ nhân khen nó đáng yêu nên phấn khởi nhảy đây nhảy kia, thỉnh thoảng phun ra một hai đốm lửa thì e rằng chưa tới mười chiêu thôi, Trùng Trùng đã khó tránh qua kiếp nạn rồi.

  Nhưng dẫu cho như vậy thì Trùng Trùng cũng đã túng quẫn, hiểm nguy ngập tràn, đường thoát thân cả trước sau đều bị ngăn cản, từ từ bị ép tới góc cuối của con ngõ rồi.

  Trong tiếng cười khẩy, Phượng Hoàng một tay cầm kiếm, tay còn lại từ eo lưng rút ra Tiêm Trần Vô Ảnh xuất lên trên không, để ánh sáng của nó bao trùm lấy đỉnh đầu của Trùng Trùng.

  Các đốt xương toàn thân Trùng Trùng đều lạnh đi, không còn động đậy được nữa, liếc mắt nhìn hai bên cũng thấy A Đẩu và Vạn Sự Tri như bị điểm huyệt vậy, một người hai thú vẫn giữ nguyên tư thế chiến đấu, trông hệt như tượng điêu khắc.

  ”Ha ha, bảo gương của ta ngoại trừ việc có thể khiến kẻ địch không nơi lẩn trốn thì còn có thể định thân được đấy.” Phượng Hoàng cười to một cách ngạo mạn, “Chẳng phải là ngươi rất giỏi nói chuyện sao? Bây giờ nói tiếp đi chứ! Sao không nói nữa?”

  Ưm ưm ưm ―― miệng không nói được, chỉ có thể hừ hừ, nhưng lòng thì đang mắng chửi. Thật tội lỗi, Trùng cô nương chưa từng nói tục, nhưng mà ―― con mẹ ngươi đồ Phượng Hoàng đầu vuông mắt tam giác não thắt nơ!

  ”Ta cứ mãi không hiểu ngươi đã dùng cái gì để mê hoặc Vương? Gương mặt? Dáng người? Học thức? Hay là chiếc miệng dẻo?” Phượng Hoàng gác kiếm ra sau lưng, từng bước một đi đến gần, vẻ mặt vừa ngạo mạn vừa âm u, “Vì sao ngài không yêu một Phượng Hoàng – vua của bách điểu – mà lại yêu một con sâu bò trườn trong bùn lầy chứ?”

  Cô ta siết chặt cằm của Trùng Trùng, ép cho tầm mắt hai người giao nhau. Nhưng cô ta ít nhất cũng một mét bảy lăm, còn Trùng Trùng thì chưa tới một mét sáu lăm, hơn nữa cả cơ thể cứng như đá bị kéo đau tới mức như sắp đứt lìa vậy, cổ nàng sắp trật khớp mất rồi.

  ”Ta nói thật nhé, ngoại hình ngươi chẳng ra sao cả, nhưng đôi mắt phượng này đúng là rất quyến rũ, không biết khi ta móc ra rồi sẽ thế nào đây?” Phượng Hoàng nói với giọng điệu nhẹ nhàng.

  Nếu không phải trong tình huống này cô ta bộc lộ hết sự thâm độc và hung ác có sẵn trong tính cách thì làm gì có ai biết được nữ quân sư xinh đẹp tao nhã của Ma đạo lại có đức tính như vậy chứ!

  Quả nhiên nữ nhân chỉ khi ở trước mặt nhau mới không hề che giấu chút gì về bản thân mình.

  Đầu vuông mắt tam giác não thắt nơ!

  ”Hay là do thân hình yểu điệu này đã cướp mất ánh mắt của Vương, vậy thì dỡ hai cánh tay của ngươi, rồi cắt lưỡi của ngươi thì sao nhỉ?” Phượng Hoàng nói tiếp, “Ngươi nói xem, đến lúc ấy Vương có còn say đắm ngươi nữa không? Có lẽ chỉ nhìn một cái thôi cũng đã nôn rồi chăng? Ha ha, đừng trừng ta, ngươi muốn nói Vương sẽ giết ta báo thù cho ngươi phải không? Nói cho ngươi hay, ta không sợ, cho dù có hóa thành tro bụi thì ta cũng sẽ không để ngươi được hời đâu. Những gì ta không làm được thì kẻ khác cũng đừng mong sẽ làm được!”

  Dứt lời, cô ta bỗng trở nên tàn ác, mười ngón tay như lưỡi câu nhắm thẳng vào đôi mắt Trùng Trùng.

  Trùng Trùng sợ tới suýt nữa ngất đi, suýt nữa toi đời trước khi biến thành người mù. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, A Đẩu vẫn luôn giữ thế há miệng đột nhiên phun một đốm lửa ra, có lẽ nó đã giữ trong cổ họng từ sớm rồi.

  Phượng Hoàng không hề phòng bị, lửa vừa chạm người liền bén ra xung quanh.

  Trong tiếng kêu thét, cô ta vội vã dập tắt lửa trên người nên hai tay tạm thời bỏ gương mặt của Trùng Trùng ra.

  Nhưng thế lửa có hạn, chỉ trong nháy mắt đã bị dập tắt, mặc dù quần áo và tóc tai đều bị bén lửa, nhưng khi cô ta ngẩng đầu lên, sát khí sắc bén tràn ngập trong mắt, thể hiện rõ ràng việc cô ta muốn giết Trùng Trùng chết ngay tại đây, không lằng nhằng với nàng nữa.

  Nhưng đúng vào lúc này, ở phía không xa có một người cao giọng nói: “Thuộc hạ tham kiến Ma Vương điện hạ!” Trong giọng nói chất chứa sự cung kính và sợ hãi.

  Trùng Trùng và Phượng Hoàng đều cả kinh.

  Chỉ khác nhau ở chỗ là Trùng Trùng kinh ngạc mừng rỡ, còn Phượng Hoàng thì kinh hãi hoảng sợ.

  ”Đại ma đầu chàng mau tới đây đi!” Trùng Trùng nói thầm, hốc mắt ngấn lệ trong phút chốc

  Phượng Hoàng lại ngẩn ra một giây, sau đó dứt khoác nhún người bay đi.

  Cho dù không sợ hắn, nhưng sự oai nghiêm trong ngàn năm qua vẫn còn đây, suy cho cùng vẫn không dám làm trái ý hắn một cách trắng trợn. Cô ta nán lại Phụng Lân châu là vì để giết chết Diêu Trùng Trùng, nhưng Vương vậy mà lại đuổi theo tới đây, xem ra cô ta còn phải chạy một quãng đường xa rồi!

  _____

  Gợi ý mật khẩu chương 230, mật khẩu gồm bảy chữ cái, không dấu không cách không hoa:

Tên của người đã truyền Ma công cho Ha đại thúc, cũng chính là sư phụ chưa được nửa ngày của Ha đại thúc?

◄◄◄ Về chương 228                                    Mục lục                                    Sang chương 230 ►►►

4 thoughts on “Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 3 – Chương 229

  1. :< nghe đã biết hông phải tiểu Hoa rồi, mặt lạnh xuất hiện cần gì rùm beng chứ, cứ vù vù thoắt cái tới thôi =))))
    Cắt ngay chỗ hiểm làm người đọc chỉ muốn đập bàn 😂😂😂

  2. Ối xồi ôi,bóc tem. Xuýt xoa từ đầu đến cuối Bùm à.Chẳng có nhẽ gặp nhau nhanh thế sao????? Thanks Bùmp

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s