Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 3 – Chương 245

THẦN TIÊN CŨNG CÓ GIANG HỒ
Quyển 3: Lịch sử hàng ma của Trùng
Chương 245: Con người vô tình triệt để

Dịch: Bùm Bùm

21

  Bắc Sơn Thuần hờ hững nói tiếp: “Lúc bé ta thường mơ thấy ác mộng, nửa đêm giật mình tỉnh giấc, ta mơ thấy dị năng mình xuất hiện, sau đó không còn lớn được nữa. May thay vào năm ta mười tám tuổi, phụ vương nhắm mắt xuôi tay, ta xuất hiện dị năng, được chọn làm người kế vị. Cũng tại năm ấy —— ta giết hết tất cả những người trong tộc, ngoại trừ đệ đệ của ta.”

  Y nói một cách lạnh lẽo, Trùng Trùng bất giác rùng mình, không thể nào tưởng tượng được một thiếu niên với gương mặt xinh đẹp này lại là người xem mạng người như cỏ rác. Mặc dù nội tâm y bị sự tuyệt vọng lấp kín, nhưng hành vi tàn sát này quả thật khiến người khác phẫn nộ, mà thái độ của y lại bình thản tùy ý, cứ như đang nói về chuyện ăn uống ngủ nghỉ ngày thường vậy.

  ”Ngươi rất yêu đệ đệ mình?” Trong lòng y vẫn còn chút tính người chứ?

  Nào ngờ đâu Bắc Sơn Thuần lại lắc đầu, “Bọn ta không hề thân nhau, mỗi người đều chìm đắm trong nỗi sợ hãi không biết khi nào thì dị năng sẽ xuất hiện, nhưng từ bé y đã thông minh hơn người, còn rời khỏi Bắc Sơn Vương cung lúc còn rất bé. Về sau ta tìm được y, hai ta cùng thề sẽ không sinh con nối dõi. Nếu đã thế rồi thì ta còn giết y làm gì?”

  Trùng Trùng câm nín, nhưng lại cảm thấy chắc chắn là do Bắc Sơn Thuần không giết nổi đệ đệ của mình nên mới chịu tha cho y, con người của Bắc Sơn Thuần nghiêm khắc cực kỳ, sao lại có chuyện không nhổ cỏ tận gốc chứ? Y không giống với Hoa Tứ Hải, y nghiêm khắc với người khác, mà Hoa Tứ Hải thì nghiêm khắc với bản thân, vì vậy Bắc Sơn Thuần khiến nàng muốn cách xa, còn đại ma đầu lại khiến nàng thương xót.

  ”Ngươi cảm thấy ta rất tàn nhẫn sao?” Bắc Sơn Thuần thấy Trùng Trùng không nói gì thì cất tiếng hỏi.

  Trùng Trùng thẳng thắn gật đầu, “Vô cùng tàn nhẫn, ngươi phải biết rằng mạng sống của mỗi người đều tự do, ai cũng có quyền được lựa chọn cho mình sự sống hay cái chết, cho dù ngươi có là Vương của Nhân đạo cũng không có quyền thay thế, dẫu cho ngươi có cảm thấy đây là vì muốn tốt cho cả tộc của ngươi cũng vậy.”

  Bắc Sơn Thuần khẽ “ừ” một tiếng, trên gương mặt ôn hòa, ánh mắt lạnh lẽo như có như không quét qua Trùng Trùng. Chốc lát sau, y chợt khẽ cười, cứ như vừa đổi cảnh trong tuồng kịch vậy, một Bắc Sơn Thuần hồn nhiên lương thiện lại xuất hiện rồi.

  ”Hôm nay ta tới là để nghe chuyện dưới đáy Biển Chết mà, sao lại nói về ta rồi.” Y khẽ đánh lên đầu mình, “Ta nói chuyện cứ hay lạc đề, đã nhiều năm rồi mà vẫn không sửa được. Rốt cuộc ở dưới đáy biển đã xảy ra chuyện gì, có thể nói ta nghe không?”

  Cảm giác của Trùng Trùng như bị phân liệt rồi, thậm chí nàng còn nghi bản thân Bắc Sơn Thuần là một kẻ rối loạn đa nhân cách nữa.

  Tiếc quá, một gương mặt xinh đẹp như vậy mà lại có chướng ngại đáng sợ về mặt tinh thần. Nàng thầm than thở rồi kể một lượt chuyện xảy ra dưới đáy biển, ngoại trừ chuyện trăng hoa ướt át với Hoa Tứ Hải ra thì không có gì đáng để nàng giấu diếm cả.

  Trò chuyện được hồi lâu, không biết sao mà Trùng Trùng lại đột nhiên nhớ tới việc Bắc Sơn Thuần cho quan thuế đến môn phái Tiên đạo thu thuế, ở trong tình huống này mà nàng cũng không quên giành lấy lợi ích cho phái Thiên Môn, nàng khéo léo bày tỏ những điều bất hợp lý, những căm phẫn cùng với những tuyệt vọng với tương lai trong chế độ thu thuế này.

  Bắc Sơn Thuần nhíu chặt mày, ánh mắt hơi ngờ vực chứng tỏ không hề biết gì về chuyện này.

  Trùng Trùng ngẩn ra, sau đó bừng tỉnh.

  Bạch Trầm Hương phân tích rằng Bắc Sơn Vương thu thuế của Tiên đạo để gây quỹ nuôi binh, bây giờ xem ra là quan to của y đã tự ý vơ vét của cải mà chính y lại không biết gì. Thảo nào mặc dù trông Bắc Sơn Thuần vô cùng quái lạ, nhưng không giống một kẻ hám lợi, tầm nhìn ngắn, song quan sai của y lại dám thu thuế mà không cho y biết, làm lung lay nguyên tắc của một nước, y quả thật rất tắc trách.

  ”Bổn Vương sẽ điều tra ngọn ngành chuyện này.” Giọng y nhẹ nhàng bay bổng thật động lòng người, nhưng Trùng Trùng lại chỉ cảm nhận được sát ý đậm đặc trong đó, nàng hơi hối hận vì đã nói chuyện này cho y biết.

  Mặc dù những kẻ vơ vét của dân đáng chết thật, nhưng nhìn vào nét lạnh lẽo trong mắt của Bắc Sơn Thuần thì vì sao người ta lại cảm thấy đám tham quan ấy đáng thương thế nhỉ? Đám điên này chỉ vì tiền bạc mà đi ngược lại với vị Vương đáng sợ của chúng, hậu quả thế nào e là chúng không chịu nổi đâu.

  ”Đã quấy rầy đến các môn phái Tiên đạo, bổn Vương sẽ cho người đến giải thích.” Y nói tiếp, mắt liếc về phía cửa.

  Con người này là kẻ nghiện kiểm soát, có thể thấy rất dễ dàng qua hành vi đối xử với người trong tộc và quan lại của y. Hoa Tứ Hải đi đã lâu, Bắc Sơn Thuần không biết được Hoa Tứ Hải có đang làm chuyện y không kiểm soát được hay không, vì vậy nên y đứng ngồi không yên.

  Trùng Trùng vốn định lập tức gọi Hoa Tứ Hải về, nhưng nàng chợt muốn làm Bắc Sơn Thuần khó chịu nên đã nói nhăng nói cuội: “Vậy thì Bắc Sơn điện hạ có thể ban cho ta một lệnh bài miễn thuế gì đó không, lần sau còn có ai mạo danh Vương lệnh hiếp đáp người khác thì bọn ta cũng có thể chống đỡ được.”

  Bắc Sơn Thuần cười một cách bình tĩnh: “Lần này là do bổn Vương không nghiêm trong quy tắc, yên tâm, sẽ không còn lần sau nữa.” Y cười rất tao nhã, nhưng sát ý thì càng ngày càng đậm, cả căn phòng gần như bị hơi lạnh bao bọc toàn bộ vậy.

  ”Rõ là Vương giả càng lên cao càng cô độc.” Trùng Trùng cố gắng nhịn cảm giác muốn tông cửa bỏ chạy, nàng nói một câu mà hai nghĩa: “Mãi mãi cũng sẽ có chuyện không nằm trong sự thao túng của ngươi, mãi mãi cũng sẽ có người làm ra những chuyện ngươi không ngờ được.”

  ”Đúng vậy đúng vậy.” Bắc Sơn Thuần mỉm cười híp mắt, cũng nói một câu mà hai nghĩa: “Tin tức bị phong tỏa là điều tối kỵ đối với Vương giả, tiếc rằng bổn Vương chỉ mãi chăm chú với lục đạo mà quên mất người bên cạnh. May được Trùng cô nương nhắc nhở, việc này đáng được ghi công.” Nói rồi đứng dậy.

  Trùng Trùng biết y muốn đi nên thầm gọi Hoa Tứ Hải.

  Ngoài cửa lóe lên một bóng đen, Hoa Tứ Hải đã lập tức xuất hiện, “Bắc Sơn điện hạ phải đi rồi?” Hắn hỏi bằng giọng nói vững vàng lành lạnh, rất tự nhiên và thư thái như vừa mới đi dạo về vậy.

  Bắc Sơn Thuần gật đầu, “Tuy đây là đất của bổn Vương, nhưng vẫn là nơi ở của hai vị khách quý, ngược lại là ta đã quấy rầy rồi. Xin cáo từ, có chuyện gì cứ nói với Băng Băng một tiếng là được.” Nói rồi gật đầu chào, sau đó mau chóng đi khỏi.

  Hoa Tứ Hải cúi đầu nhìn Trùng Trùng, mặc dù không nói gì nhưng ánh mắt toát lên vẻ hỏi han dịu dàng.

  ”Không có gì.” Trùng Trùng lắc đầu, “Nhưng con người này đáng sợ, chàng phải cẩn thận.” Nàng tựa vào trong ngực hắn, sự bất an chôn giấu trong lòng từ từ trồi lên.

  Xét về võ công thì có lẽ trong mười châu ba đảo, không có ai là đối thủ của Hoa Tứ Hải, nhưng ngoài lạnh lùng vô tình thì con người hắn rất quang minh lỗi lạc, nếu xét về độ nham hiểm và tàn nhẫn thì hắn còn kém rất xa.

  Nói nghiêm túc thì ở trong thế giới rất là nguy hiểm này, hắn cần có sự bảo vệ của nàng.

  ”Còn muốn tìm bảo bối bí mật của phái Thiên Môn không?” Hoa Tứ Hải hỏi khẽ.

  Trong phút chốc, Trùng Trùng thấy do dự.

  Nàng muốn mau chóng rời khỏi Bắc Sơn Vương cung, bởi vì nàng sợ Bắc Sơn Thuần. Nàng đến thế giới này lâu vậy rồi mà chưa từng sợ một ai, y chỉ đứng tại đó nói chuyện bằng giọng điệu khẽ khàng, nhưng lại khiến nàng phát run. Nghĩ tới nghĩ lui, chính là do sự vô tình của y đã khiến người ta không rét mà run.

  Còn có cái gì nguy hiểm hơn một kẻ vừa thích kiểm soát kiêm vô tình một cách triệt để chứ?

  Nhưng hy vọng hòa bình cho mười châu ba đảo chính là ở nơi đây. Ở lại, có thể Hoa Tứ Hải sẽ gặp nguy hiểm; rời khỏi, họ sẽ không thể nào tìm thấy cơ hội được ở bên nhau mãi mãi về sau!

  ”Ta tìm giúp nàng. Yên tâm, y không làm gì được ta, cũng không thể làm gì được nàng!” Nàng không nói gì mà Hoa Tứ Hải gần như nắm rõ suy nghĩ của nàng.

  ”Nhưng mà ——”

  ”Không có nhưng mà.” Hắn kiên quyết, “Mặc dù y giám sát, nhưng vẫn không dám giam lỏng chúng ta, chúng ta đi dạo một vòng Bắc Sơn Vương cung thì có gì là khó?”

  ”Chàng phải đảm bảo sẽ không bị y làm hại.” Trùng Trùng siết chặt eo hắn, “Bây giờ chàng là tài sản cá nhân của ta, khi không được ta cho phép thì chàng không được bị bất cứ tổn hại nào, có nghe không?”

  Hoa Tứ Hải không trả lời, chỉ xoa đầu nàng, lòng bỗng dâng trào cảm xúc kiêu hãnh nhưng cũng rất dịu dàng. Nếu hắn đã xem ai là kẻ địch rồi thì trên thế gian này, có ai tổn hại được hắn? Nhưng nữ nhân trong lồng ngực mình này lại căng thẳng đến vậy, không thể không nói từ trước đến nay hắn chưa từng cảm thấy thoải mái như vậy bao giờ.

  Hai người cứ thế tựa vào nhau thì thầm một hồi, sau đó quyết định đến đêm sau khi đã dùng bữa tối sẽ đi thăm dò Bắc Sơn Vương cung.

◄◄◄ Về chương 244                                    Mục lục                                    Sang chương 246 ►►►

6 thoughts on “Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 3 – Chương 245

  1. Cám ơn bạn, chỉ mong Trùng Trùng mong chóng tìm dược nguyên nhân cuộc chiến lục đạo trước đây, rồi cùng với Hoa Tứ Hải rời khỏi vương cung.

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s