Sư Phụ Như Phu 126-127

Edit: Thiên Điểu Ca

Beta: Nguyệt Viên

bongbongbien-wp-su-phu-nhu-phu-126-127

126 Hôn thật lâu

Vũ Phượng kia trong lòng vốn đang kích động, trong nháy mắt lạnh lẽo vô cùng! Chủ nhân à! Người cũng không quan tâm ta chút nào sao!

Thật là, làm điểu cũng có tôn nghiêm đó!

Thấy Vũ Phượng mất hứng chu mỏ, Bạch Trì Hữu cười như không cười nói một câu: “Cá mắt trắng trong hồ, cho ngươi mười con.”

Vũ Phượng kia vốn đã tan biến hy vọng đột nhiên lại lóe lên chút tia sáng xanh, “Thật sao?”

Đồng tử của Bạch Trì Hữu nheo lại ——

Vũ Phượng vội vàng hi ha, “Vũ Phượng tin chủ nhân ——“

Bạch Trì Hữu và Hoa Tiểu Nhã ngồi trên lưng Vũ Phượng, cùng nhau đi về hướng Mai Hoa Cốc ——

“Sư phụ, sao người biết là nàng ta? Người ——‘

“Ta nghe Hình Hỏa nói.” Bạch Trì Hữu thở dài, “May mà y cứu nàng, ta nợ y một ân tình, lát nữa chúng ta tới Hồ Tộc cứu muội muội y ra.”

“Muội muội của y? Các người không phải đang đối đầu nhau sao?” Hoa Tiểu Nhã tò mò chu môi.

Lúc này Bạch Trì Hữu mới chậm rãi nói, “Muội muội của y tên là Hình Lam, còn y, vốn là huynh đệ cùng mẹ khác cha với ta ——“

Dần dần nói chuyện thế này, Hoa Tiểu Nhã giờ mới lấy lại tinh thần, thì ra là vậy! Thật ra thì, Hình Hỏa cũng không xấu, chẳng qua là bị oan, cho nên mới có chút bị biệt dị mà thôi!

Xem ra, Hình Hỏa ấy đối xử với muội muội thật là tốt! Mà Hình Lam cũng thật đáng thương, huynh muội như vậy, thật là… khiến người ta cảm động ——

Không biết tại sao, đại não đột nhiên toát ra một đoạn đối thoại với nhau:

“Trăng trong nước thật tròn, trăng trong hoa rất ngọt ——“

“Ca ca, ca ca, huynh mau bắt muội đi. “

“Chạy chậm thôi, cẩn thận nhanh quá va vào người ta đó!”

Dường như, không biết từ lúc nào, có một cậu bé và một cô bé đuổi nhau, cùng chơi đùa với nhau ——

Hoa Tiểu Nhã tò mò gãi gãi đầu, chuyện gì xảy ra vậy, tại sao mình đột nhiên nhớ tới những hồi ức không thuộc về mình nhỉ?

“Sao thế?” Bạch Trì Hữu phát hiện nàng khác lạ, vuốt vuốt tóc nàng.

Hoa Tiểu Nhã đang suy nghĩ, nhưng chẳng nghĩ ra gì hết!

“Có thể là không nghỉ ngơi đủ.” Hoa Tiểu Nhã rầu rĩ nhích gần vào lòng hắn.

Khóe môi Bạch Trì Hữu nhếch lên một độ cong đẹp mắt, “Nhưng vi sư đã cho nàng ăn một viên bổ khí đan, đây chính là thuốc bổ thượng hạng, theo lý, nàng không tràn trề sinh lực cũng sẽ không thấy mệt mỏi!”

Mặt Hoa Tiểu Nhã bỗng chốc đỏ lên, lấy cớ, cũng bị vạch trần rồi sao?

Ôm quanh eo nàng thật chặt, ngón tay đẹp mắt từ từ rơi bên môi nàng, “Nơi này, thoa chút thuốc mỡ…” Ngưng lại một chút, hạ giọng, “Nơi đó, cũng thoa ——”

Hoa Tiểu Nhã đỏ mặt càng thêm xinh đẹp ——

“Khụ khụ.” Ho nhẹ một tiếng, Hoa Tiểu Nhã ai oán nhìn hắn một cái, “Vũ Phượng cũng ở đây!”

Bạch Trì Hữu thần bí phong tỏa kết giới quanh hai người ——

Hoa Tiểu Nhã: “…”

Này, này, thế này có thể quang minh chính đại đùa giỡn sao??

“Ây, phía trước không phải là Mai Hoa Cốc sao?” Hoa Tiểu Nhã nhìn thấy cách đó không xa, là Mai Hoa thành, vội vàng nói sang chuyện khác.

Nếu không, quan hệ hai người mập mờ như thế, chẳng phải là… khiến nàng hơi lúng túng sao?

Ngón tay thon dài đẹp mắt của Bạch Trì Hữu giơ lên cằm nàng, dịu dàng hôn lên đó, mặt nạ trên mặt hắn chạm vào chóp mũi nàng, cảm thấy lạnh như băng. Môi hắn ôn nhu hôn lướt qua môi nàng, thu lấy nụ cười của nàng ——

Hoa Tiểu Nhã chỉ cảm thấy đại não ngừng hoạt động, phản ứng trên thân thể khiến nàng cơ hồ rỉ máu. Đáng sợ hơn chính là, mặc dù có thêm kết giới, nhưng Hoa Tiểu Nhã vẫn cảm giác như Vũ Phượng có thể nhìn thấy! Nghĩ tới đây, nàng muốn cự tuyệt, lại bị tay hắn giữ lại ——

Sau cái hôn thật lâu, rất nhiệt liệt, kích tình, mập mờ, thâm trầm, hắn mới lưu luyến rời khỏi môi nàng.

127 Mai Hoa Cốc 1

Hoa Tiểu Nhã thấy thân thể mình giống như lúc bị trúng độc ngày hôm qua vậy ——

“Nhã Nhã, đừng rời xa ta.” Giọng nói như thì thầm, cũng trầm thấp cuốn hút.

Lần đầu tiên Hoa Tiểu Nhã phát hiện, sư phụ cường đại phúc hắc, dường như đang sợ hãi điều gì đó.

Đương nhiên hắn sẽ sợ, hơn nữa, hắn ôm eo mình, dùng giọng nói như của đứa trẻ nói câu ấy, khiến nàng đang mềm lòng lại càng rối tinh rối mù.

Lần đầu tiên nàng đáp lại, “Ưm.”

Giọng nói không lớn, nhưng đủ để hắn hài lòng.

Có nàng, vậy là tốt rồi. Chuyện lúc trước, hắn nguyện xem như chưa từng xảy ra.

Hai người đơn giản ôn tồn, Mai Hoa Cốc rốt cuộc đã hiện ra trước mắt hai người ——

Vũ Phượng bay vào rừng hoa mai, đáp xuống trước một nơi tựa như một cung điện thu nhỏ ——

Bạch Trì Hữu lấy truyền âm phù ra, ném vào trong ——

Chỉ chốc lát, đã có hai cô gái xinh đẹp, ăn mặc khá là hở hang tới đây nghênh đón, “Thần Quân mời vào trong, tiên tử nhà ta đang chờ ở rừng hoa mai ——“

Bạch Trì Hữu gật đầu, đi theo hai người vào Mai Hoa điện ——

Trong Mai Hoa Cốc khắp nơi đều là hoa mai, mà trong Mai Hoa điện, ngay trên tường cũng vẽ toàn hoa mai ——

Xuyên qua hành lang hoa mai thật dài, rốt cuộc sau bảy rẽ tám ngoặc, hai người nhìn thấy Mai Hoa tiên tử đang đứng trên một khoảng đất trống trong rừng hoa mai ——

Giờ phút này, nàng mặc áo trắng lay động lòng người, vừa trang nhã lại vừa phác họa nên dáng người nàng, áo trắng đơn giản, dải buộc ngực thêu hình hoa mai, phía ngoài là áo choàng, rãnh trước ngực như ẩn như hiện. Mà bờ vai trắng nõn kia, cánh tay ngọc như củ sen, càng thêm khiến người ta có những ý nghĩ kì lạ.

Nhìn lại trang phục hôm nay của nàng, mặc dù rất là đơn giản, nhưng nhìn ra đó là bộ trang phục rất tinh tế, dường như đơn giản, nhưng dường như lại toát lên được cái đẹp nhất của nàng.

Hoa Tiểu Nhã cho là như vậy, nàng chưa bao giờ nhìn thấy nữ nhân đẹp như vậy. Mai Hoa tiên tử, đúng là tiên tử xinh đẹp không vương khói lửa thế gian. Khí chất trang nhã này không phải thứ ai cũng có thể có.

Giờ phút này nàng ngồi trên một cái bồ đoàn, gảy Mai hoa khúc, hai bàn tay chuyển động một cách mỹ lệ, một khúc nhạc đẹp đến say mê phát ra dưới những ngón tay của nàng.

Êm tai, dễ nghe.

“Còn nhớ, từng gảy Mai hoa khúc này cho Quân nghe, Quân cũng từng khen ngợi, ngón tay của Mai nhi dường như gảy nên những nốt nhạc tuyệt vời nhất thế gia.” Giọng Mai Hoa tiên tử như thì thầm, lại có chút say mê, dường như say mê khúc nhạc tuyệt đẹp này, lại dường như say mê Bạch Trì Hữu dịu dàng của ngày ấy.

Hoa Tiểu Nhã thoáng nhìn Bạch Trì Hữu, không nhìn ra được vẻ mặt hắn. Trong lòng nhất thời hiểu rõ, chẳng trách trước khi tới lại đeo mặt nạ, thì ra là để che đậy vẻ mặt cũng như tình cảm của mình nha!

(Có điều, trong đầu lập tức có những suy nghĩ khác, phản bác, trẻ con, “nơi người ta muốn tới trước là Hồ Tộc trấn yêu tháp, sau khi đeo mặt nạ vào thì chính ngươi nói muốn bắt người đã hạ độc! Cho nên hắn mới dẫn ngươi tới ư?”)

Dù sao, trong lòng Hoa Tiểu Nhã nhất thời ê ẩm, thì ra hắn cũng có quá khứ đẹp đẽ như thế! Còn là cùng người khác.

Bạch Trì Hữu nhìn bóng lưng Mai Hoa tiên tử, hồi lâu mới nói, “Dễ dàng quen biết, tri kỉ khó cầu. Trước kia ta vẫn cho rằng Mai nhi là một cô bé thiện lương, không ngờ, lại luôn tính kế với ta!”

Ngón tay Mai Hoa tiên tử khựng lại, dây đàn đứt lìa không hề báo trước.

Giống như trái tim nàng, cũng trong nháy mắt nguội lạnh.

Có đôi khi, người vì yêu mà làm tất cả, nàng cũng vậy, nhưng không biết, làm tổn thương người khác, cũng làm tổn thương mình, lại càng làm tổn thương tình bạn tri kỷ của hai người.

TĐC: Ây da, Vũ Phượng – chan câu trước vừa nói làm điểu cũng có tôn nghiêm, câu sau đã vì 10 con cá mà quăng tôn nghiêm ra sau đầu rồi hà, thật không có tiền đồ mà =v= Ta thay họ hàng nhà điểu cảm thấy thật đáng lo đó nha T>T

One thought on “Sư Phụ Như Phu 126-127

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s