Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 3 – Chương 255

THẦN TIÊN CŨNG CÓ GIANG HỒ
Quyển 3: Lịch sử hàng ma của Trùng
Chương 255: Không có tên

Dịch: Bùm Bùm

31

  ”Ông biết lai lịch của tám thanh thần kiếm trời ban này?” Trùng Trùng hỏi.

  Hoa Hiển Tử đắc ý dào dạt, “Thần kiếm trời ban gì chứ, rõ ràng là do sư phụ ta rèn ra, tất nhiên ta nắm rõ hết tình hình rồi.”

  Trùng Trùng tức tới suýt nữa đứt hơi, tám thanh kiếm này là hy vọng của phái Thiên Môn thậm chí là của cả Tiên đạo, nghe đồn rằng nó được cắm trong tảng đá tàng kiếm dưới chân núi Vân Mộng, còn có cả khẩu hiệu nữa, cái gì mà “Điềm báo nói rằng, bát kiếm tề đủ, quét sạch Ma vực” mà!

  Song thì ra chúng cũng là vật được người phàm tạo ra sao? Nhưng mà quả thật tám thanh kiếm này chỉ nghe theo sự điều khiển của kiếm chủ, hơn nữa cũng quả thật dũng mãnh như thần vậy!

  ”Nói dối là bị xuống địa ngục cắt lưỡi đó.” Nàng nguyền rủa một cách ác ý, “Nếu sư phụ ta nghe thấy ông nói bát kiếm là vật phàm thì chắc chắn ông ta sẽ vứt bỏ hết vai vế cao thấp mà liều chết với ông cho xem.”

  ”Tiểu nha đầu còn dám rủa ta đấy.” Hoa Hiển Tử không giận mà còn cười nữa, “Ngươi là Khước Tà Kiếm chủ, chắc chắn sẽ cho rằng mình giỏi giang lắm, là người thuộc về số trời nhỉ. Bây giờ nghe ta nói bát kiếm là vật của sư môn ta, từ thần tiên rơi xuống thành người phàm, thẹn quá hóa giận nên đã lấy sư phụ ngươi ra dọa dẫm ta.”

  Trùng Trùng bị lão nói trúng tim đen nên dứt khoát trừng lão. Hừ, từ lúc làm Khước Tà Kiếm chủ, nàng đi đâu cũng bị người ta tán tụng, bây giờ bị đẩy mạnh xuống, phát cáu cũng là lẽ thường mà, không có gì đáng xấu hổ cả.

  Hoa Hiển Tử nhìn dáng vẻ Trùng Trùng mà không nhịn được cười: “Ta nói kiếm do sư phụ ta rèn, nhưng không có nói chúng là vật phàm nhé. Ngươi cũng biết phái Thiên Môn là do sư huynh Quỷ Cốc Tử của ta sáng lập ra mà, nhưng rất lâu về trước, sư phụ ta đã sống ở núi Vân Mộng rồi, mấy người bọn ta nhập sư môn rồi cũng sống ở đó. Lúc ta còn rất bé, bỗng một hôm có tám tảng đá khổng lồ rơi từ trên trời xuống, theo sau chúng là sét đánh dữ dội, tám tảng nứt hết bảy tảng, sư phụ ta vốn đã là rèn kiếm sư tu Tiên, vì vậy đã lấy đá để rèn kiếm, sau khi rèn xong thì cắm chúng vào trong vết nứt của tảng đá. Lúc ấy ta vẫn còn bé, tên tiểu tử Vân Thâm ấy còn chưa ra đời chứ đừng nói chi đến sư phụ Bạch Trầm Hương của ngươi. Về sau trong đại chiến lục đạo, các cao thủ đời trước người chết người đắc đạo, chuyện này còn có ai biết nữa, vậy mà bây giờ đã trở thành truyền thuyết rồi.”

  ”Nói hồi lâu vẫn quay về trời cho.” Trùng Trùng tổng kết, dù gì thì nguyên vật liệu cũng rơi từ trên trời xuống mà.

  ”Là đá rơi từ trên trời xuống, còn kiếm thì rõ ràng là sư phụ ta rèn mà, những khó khăn gặp phải trong quá trình thì có ai biết được, người đời sau lấy căn cứ gì mà đưa hết công lao thành tích cho ông trời mà trước nay họ chưa từng thấy qua? Ai biết được ông trời tròn hay dẹt?”

  Trùng Trùng nghĩ cũng đúng, nhưng nàng không muốn tranh luận tiếp với vị sư tổ gấp đôi này nữa, ai biết được lão có lại lôi ra thêm sư phụ của sư phụ của sư phụ lão hay không, đến lúc ấy gà đẻ ra trứng, trứng nở ra gà thì chẳng biết bao giờ mới xong, rồi lại bàn tiếp về nguồn gốc của sinh mạng, không tới tám đến mười năm thì nói không hết đâu. Nàng không có thời gian, đại ma đầu ở bên ngoài không tìm được nàng, chắc chắn lúc này đang sốt ruột dỡ Bắc Sơn Vương cung đây.

  Nhưng chờ đã, lão nói nứt bảy tảng đá? Rõ ràng có tám thanh kiếm mà!

  Nàng vừa định hỏi thì Hoa Hiển Tử đã nói tiếp cứ như hiểu lòng nàng vậy, “Tám tảng đá này đều mang thuộc tính dẫn đầu trên thế gian, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, Càn Khôn Nhật Nguyệt Cương, rèn kiếm phải hoạt động theo thuộc tính của nó thì mới thành thần kiếm được, quá trình mất biết bao thời gian và công sức, ngươi tưởng là dễ lắm sao? Đừng có nói là số trời gì nữa, mà là bởi vì năm ấy sư phụ ta có chín đại đệ tử, bảy đệ tử xếp đầu giúp sư phụ ta rèn kiếm, còn ta và sư huynh Quỷ Cốc Tử còn nhỏ tuổi, lại bởi có một tảng đá không bị nứt nên bọn ta bị cử đi trông giữ tảng đá ấy. Bảy sư huynh kia của ta trong vòng trăm năm đã vượt khắp các ngọn núi sông ngòi, hang động ao đầm để tìm kiếm nguồn nước lửa phù hợp với thuộc tính của đá, sau đó lại tốn thêm trăm năm để phụ tá cho công cuộc rèn kiếm có một không hai, siêu phàm thoát tục, lừng lẫy cổ kim, nhân thế kinh ngạc của sư phụ ta, tổng cộng mất hai trăm năm mới rèn được thành kiếm!”

  ”Quý sư là Âu Dã Tử hay là Chúc Dung Tử?” Trùng Trùng nói lung tung tên các thợ rèn kiếm cổ đại có hạn trong bộ não nàng, nhưng do sư tổ gấp đôi đại nhân thật sự nói tràng giang đại hải, liên miên không dứt cho sự cảm phục dành cho sư phụ mình quá, đến mức nhiều tính từ bốn chữ như vậy mà chỉ nói bằng một hơi, thật là có tri thức,

  ”Sư phụ ta không có tên.”

  ”Không có tên? Làm gì có ai mà không có tên được, cho dù không có tên cũng có cái họ chứ, ví dụ như thợ rèn Trương, sư phụ Vương vậy đấy.”

  ”Sư phụ ta không có tên!”

  ”Không có tên hay lắm sao, lão già ông hét cái gì chứ?”

  ”Không phải, sư phụ ta họ Mai, tên Minh Tử, Minh trong chết không nhắm mắt[*]!”

  [*] Mai Minh Tử (méi míng zǐ) đồng âm với “không có tên” (méi míng zǐ). Chết không nhắm mắt là tử bất minh mục.

  À, thì ra là Mai Minh Tử, Trùng Trùng suýt nữa bật cười, cái môn phái này quái lạ thật, một ông sư phụ không có tên có một đồ đệ Hoa Tiên Tử, thảo nào ông lão ấy muốn chết không nhắm mắt.

  ”Tiểu nha đầu còn cười sao, chờ chút nữa đọc sách ta không giảng giải, ngươi có khóc cũng không kịp đâu.”

  ”Này này, ông quá là không có đạo rèn nghề nghiệp mà.” Trùng Trùng nhịn cười, “Ta hiểu ý của ông, nguyên vật liệu của những thanh kiếm này là đá thần rơi từ trên trời xuống, nhưng lại do lão tiền bối Mai Minh Tử và bảy vị sư huynh của sư tổ gấp đôi ông đây rèn ra, nếu không thì chúng vẫn sẽ là mấy tảng đá vô tri, không thể thành thành tựu được, nói vậy đúng rồi chứ?”

  Trùng Trùng nói vậy thì lòng Hoa Hiển Tử thấy thoải mái hơn rồi, “Hai trăm năm rèn một thanh kiếm, ngươi nói cứ như đùa giỡn ấy, vất vả biết bao, thời gian tu Tiên đều dồn hết cả vào việc rèn kiếm, vì vậy họ mới mất sớm, ngược lại ta và sư huynh Quỷ Cốc Tử không có rèn kiếm mà đạo pháp mới đạt được chút thành tựu. Nhưng kết quả thì sao, vẫn bị ông trời cướp hết danh tiếng, ta nghe mà tức cỡ nào!”

  ”Ừ, chờ khi ta ra ngoài rồi sẽ soạn một quyển sách, cố gắng khiến nó đến tay tất cả mọi người ở mười châu ba đảo, như vậy thì ai ai cũng sẽ nhớ đến công lao to lớn vĩ đại của lão tiền bối Mai Minh Tử rồi.”

  Hoa Hiển Tử nghe rồi gật đầu hài lòng: “Nha đầu ngươi rất hiểu chuyện, xem ra mắt thẩm mỹ của Bạch Trầm Hương không tệ. Nhưng ngươi phải ghi chú trong sách rằng bảy sư huynh của ta vì rèn kiếm mà đã hòa mồ hôi và máu của mình vào trong đó, vì vậy chỉ có người đời sau thất lạc ở dân gian của họ mới rút thần kiếm ra được, đó là vết tích của dòng máu, chẳng phải là số trời gì cả.”

  ”Họ —— không phải là thả người vào trong lò rèn kiếm, hòa làm một thể với kiếm thì thần kiếm mới được rèn thành chứ?” Trùng Trùng ngạc nhiên nhớ tới Can Tương và Mạc Tà.

  ”Ai lại đi chết chỉ vì rèn một thanh kiếm chứ, đó là những kẻ đầu óc bị bệnh.” Hoa Hiển Tử dè bỉu, bôi xóa hết tất cả những câu chuyện rèn kiếm vĩ đại mà Trùng Trùng nghe được trước đó, “Chỉ vì đá dùng để rèn kiếm khó tan chảy, vì vậy bảy sư huynh của ta khó tránh khỏi việc đổ mồ hôi và bị thương, mà những thuần chất của cơ thể người này đều hòa vào trong lò rèn kiếm cả mà thôi.”

  ”Hiểu rồi, là di truyền.” Trùng Trùng tiếp lời, nghĩ khó khăn lắm bát kiếm mới tề đủ mà bây giờ nhị sư huynh lại trở thành người thực vật, sư phụ mất tinh thần thấy rõ, nếu thần kiếm chọn kiếm chủ dựa theo huyết thống, rồi nếu Thảo Thảo sư tỷ sinh con cho nhị sư huynh, vậy thì bát kiếm vẫn có thể tề đủ, nhưng nàng vẫn mong nhị sư huynh có thể tỉnh lại.

  Nghĩ đến Yến Tiểu Ất mà Trùng Trùng chua xót lòng, vội vã lắc đầu dời cảm xúc sang vấn đề khác: “Vậy ta thì sao? Vì sao ta có thể rút được Khước Tà Kiếm? Lẽ nào tổ tiên của nó vốn là chủ của mảnh đất này? Và sở dĩ ta đến được đây là vì phải nhận tổ quy tông?”

  ”Ta cũng thấy lạ.” Gương mặt Hoa Hiển Tử hiện lên nét ngờ vực, “Lúc nãy chẳng phải ta đã nói rằng tám tảng đá ấy xếp thành một hàng từ đông sang tây, chỉ có tảng đá thứ bảy không bị nứt đó sao. Ta và sư huynh Quỷ Cốc Tử chính là ngồi cạnh nó tu luyện và trông giữ, mãi cho đến khi bảy vị sư huynh quy tiên, bảy thanh thần kiếm ra lò, sao Nam Đẩu đột nhiên bùng nổ, hơi thở Nam Đẩu chọc trời quét tới, vừa đúng đánh trúng tảng đá thứ bảy.

  Lúc ấy số trời của sư phụ ta cũng sắp đến rồi, mà tảng đá bị nứt làm đôi, người trút hết toàn lực mới gắng gượng rèn hai tảng đá ấy thành một thanh kiếm, bảo rằng thanh kiếm này bắt buộc phải tách rời rồi mới hợp lại được, và phải có máu thịt của người mang hơi thở Nam Đẩu mới có thể thành thần kiếm. Vì vậy bọn ta luôn cho rằng Khước Tà Kiếm chủ sẽ không xuất hiện đâu, bởi vì Bắc Đẩu chủ chết, Nam Đẩu chủ mới sống, trên người Minh Vương mang hơi thở Bắc Đẩu, vậy thì sao hơi thở Nam Đẩu xuất hiện trên cơ thể người thường được? Cho dù thỉnh thoảng có hơi thở Nam Đẩu bùng phát, nhưng nếu nó đánh trúng người bình thường, vậy thì người đó sẽ chết chắc, sao có thể xuất hiện được chứ? Sao có thể chứ?” Lão lẩm bẩm một mình, dáng vẻ như không giải được vấn đề khó khăn trong lòng vậy, sau đó lão chợt hỏi: “Lúc nãy ngươi nói ngươi nhận tổ quy tông, lẽ nào ngươi không phải là người của mười châu ba đảo?”

  Chuyện đã đến nước này, Trùng Trùng đành dứt khoát nói hết lai lịch của mình cho Hoa Hiển Tử biết, vì nàng cảm thấy lão sẽ hiểu. Quả nhiên, mặc dù Hoa Hiển Tử ngạc nhiên nhưng không xem Trùng Trùng là vật thể lạ, chỉ suy nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Ta hiểu rồi, là sư huynh ta đã đưa ngươi đến đây.”

  Quỷ Cốc Tử? Sư tổ lập phái của phái Thiên Môn? Người mà đạo pháp đại thành nên đắc đạo thành tiên, không còn thuộc về hồng trần, cũng thoát khỏi cuộc tranh đấu của lục đạo, trở thành một thần tiên đích thực?

  Thật tuyệt quá! Thì ra nàng được thần tiên dẫn dắt đến đây, quả thật có thể đắc ý cực kỳ.

◄◄◄ Về chương 254                                    Mục lục                                    Sang chương 256 ►►►

5 thoughts on “Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 3 – Chương 255

  1. Cũng nên đắc ý thay cho Trùng Trùng chút nhỉ. Hjhj
    Chỉ cần há miệng là ngáp phải ruồi liên tục ấy.
    Cảm ơn nàng. Tiếp tục cố gắng nàng nhé. Moazzzz

  2. Nói như lão kia Trùng trùng là Nam Đẩu, Hoa Tứ Hải là Bắc đẩu, một người chết, một người mới sống.Chẳng có nhẽ bi đát thế sao.Hu hu k biết đâu.Anw, thanks Bùm nhìu.Dạo này chờ lâu quá í

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s