Sư Phụ Như Phu Bộ 2: 7-8

Edit: Thiên Điểu Ca

Beta: Nguyệt Viên

bongbongbien-wp-su-phu-nhu-phu-bo-2-7-8

(7)

Đảo mắt, hai đứa bé cùng tuổi cũng dần dần lớn hơn, năm bảy tuổi, hai đứa rốt cuộc cũng lên lớp một!

Lớp một, vẫn ngồi cùng bàn.

Về việc tại sao lại cùng lớp, là vì hai đứa bé cùng nhau nhập học. Chuyện này, Bạch Trì Hữu cũng hiểu được, hai đứa nhỏ cùng ở bên nhau, có thể quan tâm đến nhau nhiều hơn, vậy nên, hắn cũng nhịn.

Nhưng tại sao hai người họ lại ngồi cùng bàn, chuyện này thì phải nhờ cô giáo giải đáp thôi.

Đáp án của cô giáo chính là, bởi vì nếu Hoa Tiểu Nhã không ngồi cạnh Huy Huy, Huy Huy kia sẽ không chịu nghe lời, đứa bé đó vô cùng khó bảo. Cô giáo đành phải đầu hàng, tranh thủ xếp Hoa Tiểu Nhã ngồi bên cạnh.

Hoa Tiểu Nhã cũng không vấn đề gì, mở miệng một tiếng ca ca vô cùng thân thiết, đứa nhỏ Huy Huy kia thì không ổn, nó làm chuyện gì cũng phải cùng một tổ với Hoa Tiểu Nhã.

Cô giáo cuối cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể chuyện gì cũng xếp hai đứa một tổ.

Tỷ như, quét sân, làm vệ sinh. Ví như hoạt động ngoại khóa, v.v…

Quan hệ hai gia đình cũng kéo gần khoảng cách không ít, lâu như vậy, người nào đó cũng nên thấy quen thuộc rồi!

Nhìn Hoa Tiểu Nhã dần dần lên sơ trung, Bạch Trì Hữu rốt cuộc hiểu ra, nàng đã trưởng thành rồi.

Rất lâu có tâm sự sẽ không nói cho hắn nghe, cũng không ỷ lại vào hắn nữa, thậm chí rất lâu lại né tránh hắn.

Bạch Trì Hữu quyết định, phải lập tức đưa nàng trở lại thời đại của mình thôi!

Cho nên, mỗi đêm ngày hắn bắt đầu đi tìm những tài liệu cần thiết.

“Đứng lại, Hoa Tiểu Nhã!”

Hoa Tiểu Nhã cầm cặp sách, hôm nay là ngày giỗ ba của Huy Huy. Nghe nói Lâm Thanh Hiểu cùng ba Huy Huy sau một đêm tình, ba Huy Huy có rất nhiều tiền nhưng lại không cưới Lâm Thanh Hiểu.

Mà ba của Huy Huy sau đó cũng xảy ra tai nạn giao thông.

Cho nên, hôm nay Huy Huy muốn xin nghỉ thật sớm để rời khỏi.

Trước kia giờ tan học nào hai người cũng cùng đi, hôm nay, nàng bỗng lạc lõng.

“Trần Tú Mai?” Hoa Tiểu Nhã nhíu mày, lộ vẻ không kiên nhẫn, “Chuyện gì?”

Trần Tú Mai là bạn cùng lớp đầu cấp ba của hai người, tính tình kiêu ngạo, cộng thêm điều kiện của gia đình cô ta rất tốt, hơn nữa nghe nói cha cô ta làm quan chức, ngay cả thầy giáo cũng phải nể cô ta mấy phần.

Mà Hoa Tiểu Nhã thấy không vừa mắt chính là tính cách không coi ai ra gì của  cô ta, cho nên lần nào cũng giữ khoảng cách xa nhất có thể.

Mà Trần Tú Mai mặc dù rất ngang ngược càn rỡ, nhưng nghe nói vẫn đang theo đuổi Huy Huy.

“Hoa Tiểu Nhã, cô thật phách lối nhỉ, sao rồi, hôm nay không có Lôi Huy đi theo bên cạnh sao?” Trần Tú Mai hai tay khoanh trước ngực, khinh khỉnh nhìn Hoa Tiểu Nhã.

Khoan hãy nói, vẻ ngoài của Trần Tú Mai rất đáng yêu, hai mắt thật to, cằm đẹp, muốn dáng cao có dáng cao, quả thật là nữ thần trong lòng các bạn học. Còn gương mặt Hoa Tiểu Nhã bầu bĩnh, ngoài vẻ dễ thương ra, thật sự không bằng Trần Tú Mai.

Nhìn dáng vẻ phách lối như thế của Trần Tú Mai, Hoa Tiểu Nhã lại không tức giận, mặc dù bình thường dáng vẻ nàng hơi mập, thoạt nhìn non nớt không có chút lực sát thương nào, nhưng mà nàng cũng vô cùng xấu bụng.

“Làm sao, cô muốn theo đuổi Lôi Huy, còn biến tôi trở thành tình địch tưởng tượng à?” Hoa Tiểu Nhã cố ý buông tay, “Thật ngại quá, Lôi Huy không thích cô là chuyện của cậu ấy, không liên quan đến tôi, về phần cô, tốt nhất là cách xa tôi một chút.”

Đôi mi thanh tú của Trần Tú Mai nhăn lại, trên mặt lộ vẻ dữ tợn, “Mấy người các cậu ra đây…”

Sau đó, liền có bốn cô gái từ phía sau tường đi ra.

Bốn cô gái này, Hoa Tiểu Nhã đều quen biết, là những tay đấm nữ nổi tiếng trong trường. Thành tích trong trường học kém cỏi nhất, thanh danh cũng kém cỏi nhất.

(8)

Hoa Tiểu Nhã thở dài, lắc đầu, “Hai người muốn làm gì là chuyện của hai người, ta không muốn nhàm chán như vậy.” Nói xong, quay đầu đi ra ngoài.

Trần Tú Mai liếc mắt ra hiệu cho bốn nữ sinh kia, bốn nữ sinh lập tức hiểu ý, sải bước chạy lên trước, bao vây Hoa Tiểu Nhã lại.

Bốn người đứng cách Hoa Tiểu Nhã một bước, hơi thở của bốn cô gái Hoa Tiểu Nhã cũng có thể cảm giác được.

Vừa quỷ dị vừa có chút lạnh lẽo…

Hơn nữa nhìn vẻ mặt bốn cô gái có chút hả hê, rõ ràng cho thấy muốn diễn một màn mèo vờn chuột này là để nhìn thấy bộ dạng thất kinh của nàng.

Nhưng, các cô phải thất vọng rồi.

Hoa Tiểu Nhã chỉ nhún nhún vai, cũng không biểu hiện ra chút sợ hãi nào.

Từ nhỏ, tính cách của nàng đã khá to gan, lại có chút nghịch ngợm. Hôm nay, khí phách của bốn cô gái này vốn không thể uy hiếp được nàng.

Nàng ngẩng đầu ưỡn ngực, trên mặt là vẻ bình tĩnh có chút ít mỉa mai, “Sao thế, bốn người các cậu nghĩ cao hơn tôi một chút, mập hơn tôi một chút thì tôi sẽ sợ sao?”

Vừa nói vậy, bốn nữ sinh lại nhìn nhau, từ đầu đến cuối vẫn chưa từng có nữ sinh nào nhìn thấy bốn cô mà không sợ hãi.

Nàng, là người đầu tiên.

“Biết… chống lại bọn ta sẽ có hậu quả gì không?” Một nữ sinh trong đó vẻ mặt hung thần ác sát.

Ba nữ sinh còn lại cũng hiểu ra, không thể bị khí thế của Hoa Tiểu Nhã hù dọa.

Một nữ sinh trực tiếp đi lên nắm tóc Hoa Tiểu Nhã, túm đến trước mặt mình, “Thế nào, không phải rất to gan sao? Hôm nay, phải cho mày biết bốn chị em chúng tao dạy dỗ người ta như thế nào!”

Hoa Tiểu Nhã đau tới thiếu chút nữa chảy cả nước mắt, nữ sinh này thật quá thô bạo?

Mặc dù nghĩ như vậy, trong đầu nàng lại có một giọng nói tiếp tục hét lên, “Đánh bọn họ, đánh bọn họ.”

Đang do dự, một mình mình ra tay có phải là đối thủ của bốn nữ sinh này hay không, Trần Tú Mai đột nhiên cười, “Bốn người các cậu làm sống động một chút, để cho nó thấy hậu quả nó giành đàn ông với tôi sẽ thế nào.”

Sau đó, trong lúc Hoa Tiểu Nhã vẫn đang do dự, đã bị một cú đánh vào bụng.

Thật là bà nội nó chứ, nàng chỉ cảm thấy bụng đau nhói, tựa hồ như bị rút gân, lại có một người đạp vào chân nàng…

Bọn chúng rất có kinh nghiệm, không đánh vào mặt, chỉ đánh trên người, cảm giác trên cánh tay không biết bị người nào vặn một cái, Hoa Tiểu Nhã tức giận rồi…

Trên người nóng rát, tính tình dữ dội cũng nổi lên. Nàng tựa hồ đi theo cảm giác của mình, một tay kéo nữ sinh đang nắm tóc mình, một cú đá tung người, chỉ nghe á một tiếng, nữ sinh trực tiếp ngã sấp trên đất, lại nện vào người một nữ sinh khác.

Hai nữ sinh còn lại bị cảnh tượng này làm cho sợ ngây người, Hoa Tiểu Nhã hai chân đồng thời đạp một cái vào không trung, động tác gọn gàng lưu loát, lại khiến người ta trợn mắt há hốc miệng.

Hơn nữa là Trần Tú Mai, cô ta vốn không nghĩ tới, nữ sinh mập mập mềm yếu này lại là một người luyện võ, mà thân thủ chỉ có trên ti vi mới có?

Bị dọa không hề nhẹ, cô ta kịp phản ứng, bốn nữ sinh đã bị Hoa Tiểu Nhã giải quyết đến thê thảm không nỡ nhìn, còn cô ta, muốn chạy trốn thật nhanh lại phát hiện muộn mất rồi.

Hoa Tiểu Nhã đã túm cổ áo cô ta, nàng chỉ muốn dạy dỗ kẻ bắt nạt mình một phen, còn là người đầu tiên bắt nạt mình.

Sắc mặt Trần Tú Mai trắng bệch, một đôi mắt điềm đạm đáng yêu nhìn Hoa Tiểu Nhã, “Chuyện đó, Tiểu Nhã… chúng ta… chúng ta dù sao cũng là bạn cùng lớp…”

“Bạn cùng lớp? Vậy cô tìm mấy người kia đến là muốn làm gì?” Hoa Tiểu Nhã thần sắc lạnh lẽo.

Nói thật, nàng cũng không hiểu tại sao dường như nàng lại biết võ công, từng chiêu thức không hiểu sao lại thấy quen thuộc, trước kia chưa từng đánh thử, cũng chưa từng có cảm giác như thế.

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s