Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 4 – Chương 292

c

29

  Dương Bá Lý bật cười ha ha, “Nha đầu thối, đang lúc tìm ngươi đây, bây giờ lão đây sẽ biến ngươi thành bột đá, xem tên ma đầu kia và sư phụ của ngươi làm được gì ta?” Nói rồi một tay lão rung lên, vạc Hỗn Độn Lưỡng Nghi Phần Tâm lập tức được xuất lên trên không.

  Kèm theo âm thanh bén nhọn là chiếc vạc nhỏ bắt đầu xoay vòng, hai luồng sáng đỏ xanh thay phiên nhau quét khắp xung quanh, ánh đỏ vừa ít vừa ngắn, ánh xanh thì dày đặc như mưa phùn, rất nhanh sau đó đã bao trùm khắp mọi nơi.

  Cỏ cây bị ánh xanh chiếu phải đều lập tức khô héo, mọi người lũ lượt hoặc trốn sau đá tảng to hoặc bay trên pháp bảo, dùng ánh bảo để chống đỡ.

  Nhưng pháp bảo của vài người không đủ uy lực, rất nhanh sau đó đã bị ánh xanh chiếu xuyên qua lớp phòng hộ, biến thành tượng đá, có những tảng đá cũng không ngăn được sự tấn công của nó, sau khi vỡ thành bột phấn thì không còn chức năng che chắn nữa.

  Chỉ có Cửu Mạng là hay tay hai vuốt sắt không màng sống chết xông về trước tấn công Dương Bá Lý, kết quả bị đám Quỷ Đạo xông lên vây đánh.

  Nhưng vẻ mặt y vẫn không hề sợ hãi, vẫn chiến đấu dũng mãnh, Mao Lư theo sát bên y, nhấc cao bốn vó bay lên, bởi vì Dương Bá Lý không dám dùng ánh sáng vạc tấn công Cửu Mạng, cũng không thể động đến đám thủ hạ ít ỏi của mình nên suy cho cùng hai người họ vẫn bình an vô sự.

  Trùng Trùng dùng ánh sáng từ Khước Tà Song Kiếm chống đỡ sự tấn công của ánh sáng từ vạc, mạc dù công lực của nàng chênh lệch rất xa so với Dương Bá Lý, nhưng vì có uy lực của thần kiếm và sự giúp sức của luồng thần khí màu vàng kim trong người nên không bị ánh sáng từ vạc tổn hại, song nàng cũng chỉ có thể tự vệ, không thể trích thời gian ra niệm chú ngữ thu vạc bảo về.

  Kinh nghiệm chiến đấu của nàng không được phong phú, vì vậy dù suy nghĩ hoàn mỹ, nhưng vừa ra tay mới biết sự nguy hiểm ẩn chứa bên trong không phải như nàng đã tưởng tượng.

  Nghe thấy tiếng ầm ầm gần bên tai, vô số ánh xanh đập vào lớp vòng bảo hộ như đang muốn tấn công nàng vậy, làm lồng ngực nàng đau lên từng cơn.

  Nàng biết đây là do gần đây tiêu hao quá nhiều pháp lực gây nên, cứ tiếp tục như vậy thì chắc chắn sẽ bị nội thương.

  Nhưng đừng nói là nội thương, cho dù hôm nay có chết tại đây thì nàng cũng phải lấy vạc bảo về.

  Chiếc vạc bảo trên không hơi nghiêng, chứng tỏ nó hoàn toàn chưa được sửa xong, rất có khả năng Thương Khung và Đào Hoa sư thúc vẫn còn sống.

  Nói cách khác là Dương Bá Lý thật sự không thể điều khiển được vạc bảo, cho dù có ẩn náu ở phái Thiên Môn rất nhiều năm, cho dù lão biết tất cả tâm pháp thì cuối cùng cũng không phải thuộc chính tông.

  Phải có người tấn công Dương Bá Lý, chống lại Âm Đao của lão, như vậy thì lão mới khó lòng lo cho vạc bảo, chỉ cần vạc bảo xoay chậm lại thì ánh xanh sẽ giảm đi, và nàng sẽ có cơ hội thu vạc.

  Quay đầu nhìn Tây Bối, thấy hắn vẫn đứng đó một cách nhàn nhã, cử chỉ ung dung, vô số luồng sáng đủ màu tản ra từ người hắn rồi lưu động không ngừng, ánh xanh đòi mạng ấy bắn tới cách hắn ba thước thì đã hóa thành sương xanh.

  Mà ngay vào lúc Trùng Trùng nhìn hắn thì hắn cũng khẽ phất tay áo, món vũ khí trông như hoa hồng ấy đã xuất hiện trong tay.

  ”Cẩn thận.” Hắn nói một cách nghiêm túc, sau đó đi từng bước một về phía Dương Bá Lý, cuồng phong thổi tung tóc tai quần áo của hắn, nhưng không cản được bước chân của hắn.

  Trùng Trùng căng thẳng theo dõi trung tâm chiến trường đang rối loạn thành một đống, xung quanh nàng không ngừng có Yêu binh bị ánh sáng từ vạc tấn công rồi lập tức biến thành đá. Trong mắt của Dương Bá Lý thì nàng đây là đã sợ tới ngây người, nhưng thật ra nàng đang chờ đợi, đợi một cơ hội vừa ra tay sẽ có thể xong chuyện!

  Thấy Tây Bối đi tới cách Dương Bá Lý chưa tới ba trượng thì phất đóa hoa trong tay lên, tức thì mưa hoa ngập tràn, Lạc Anh Tân Phân và Dương Hoa Phong Lộng của hắn trong mỹ lệ ẩn chứa giết chóc, chúng bao vây Dương Bá Lý, mỗi một cánh hoa đều là một món ám khí cực sắc bén.

  Dương Bá Lý cũng xem như giỏi rồi, lấy thân phận Vương của Nhân đạo gia nhập Quỷ Đạo tu lại từ đầu, lại thuộc lòng tâm pháp của phái Thiên Môn, pháp lực cao cường như vậy chỉ có Hoa Tứ Hải và Tuyên Vu Cẩn thâm sâu khó lường mới có khả năng chiến thắng. Vì vậy dù bị tấn công nhưng lão vẫn tạm thời chưa rơi vào thế yếu, Âm Đao ánh lên ánh xám chết chóc vây đấu với Tây Bối.

  ”Tây Bối đại quan nhân trở thành chó săn của phái Thiên Môn từ lúc nào vậy?” Lão buông lời mỉa mai.

  Tây Bối cười thản nhiên, “Dương Bá Lý, người tình chẳng bằng trời tính, ông tính toán âm mưu nhiều năm như vậy, đến cuối cùng vẫn phải chịu kiếp trốn chui trốn nhủi. Tuy ta không được giỏi giang, nhưng vẫn còn tốt hơn con chó nhà có tang ông đây.”

  Chỉ một câu mà Dương Bá Lý lập tức giận dữ.

  Chuyện lão vất vả tiến hành suốt nhiều năm mà đến cuối cùng lại thành công dã tráng, cũng giống như tòa nhà cao tầng được xây dựng qua loa vậy, nhìn thì hùng vĩ khí thế, nhưng chỉ cần chút ngoại lực thì đã có thể làm nó đổ sập rồi, đây là cây gai trong tim lão, vừa động vào thì sẽ lập tức mất hết lý trí.

  Trong tình trạng bị lửa giận thiêu đốt, lão dồn hết pháp lực toàn thân vào trong Âm Đao, chỉ mong sao được một nhát chém Tây Bối tan biến, nhưng tuy lão công mạnh, song Tây Bối cũng thủ rất chặt chẽ, trông thì nguy hiểm mà thật ra chỉ khống chế đa phần sức mạnh của lão thôi, hòng khiến lão không thể hoàn toàn điều khiển vạc bảo được.

  ”Cẩn thận!” Tây Bối kêu lên, nghe như đang tự cổ vũ mình, nhưng Trùng Trùng biết hắn đang nhắc nàng, nàng nhìn thấy chiếc vạc nhỏ trên không đang xoay chậm dần, ánh sáng đỏ xanh giao nhau đã xuất hiện khoảng cách thấy rõ.

  Nàng mừng rỡ, bởi vì cuối cùng cơ hội mà nàng chờ đợi đã đến rồi.

  Đọc thầm đoạn chú ngữ trúc trắc một lần, tay cầm Khước Tà Song Kiếm chảy đầy mồ hôi, cơ thể cũng trở nên căng thẳng.

  Diêu Trùng Trùng, đừng không có triển vọng như vậy, thành bại chỉ trông chờ vào hành động này thôi. Thành công thì sẽ thu được vạc bảo về, mọi chuyện sẽ trôi chảy, Dương Bá Lý cũng khó lòng sống sót; thất bại thì chẳng qua chỉ bị biến thành đá mà thôi!

  Chẳng có gì đáng sợ cả!

  Nàng tự động viên mình rồi nhắm chuẩn phía sau chiến trường nơi ánh xanh chiếu qua, sau đó lập tức làm tan lớp phòng hộ, cầm Khước Tà Song Kiếm vẽ phù chú trên không, to giọng niệm quyết pháp.

  Nàng vốn rất căng thẳng, nhưng đến lúc thu vạc bảo về thì ngược lại rất tập trung, trong đầu không còn suy nghĩ hỗn tạp nào khác, nàng tiến hành cả quá trình không một chút sai sót nào.

  Niệm xong quyết pháp, Dương Bá Lý hét lên, kế đó xung quanh không ngừng vang lên tiếng kêu la, Trùng Trùng ngẩng đầu nhìn lên, vừa khéo trông thấy chiếc vạc nhỏ nhắn đang rít gào lao về phía mình.

  Nàng muốn thu vạc chứ không phải muốn vạc đè chết!

  Trong phút chốc Trùng Trùng giật nảy mình rồi nằm bò xuống đất theo bản năng, tất nhiên là với tư thế rất chật vật rồi, nàng cảm nhận được chiếc vạc bảo lao nhanh qua gáy mình rồi đáp xuống nơi cách nàng hơn mười trượng.

  Đây làm gì là thu vạc chứ, rõ ràng là thiên thạch rơi mà, rơi trúng ai người đó chỉ có nước chết!

  Nàng hốt hoảng nhìn ngó xung quanh, thấy không một ai là không ngơ ngác, không ngờ pháp bảo lợi hại như vậy mà lại bị Trùng Trùng thu lại một cách dễ dàng như vậy.

  Mà Dương Bá Lý phản ứng nhanh nhất, có lẽ biết lão chỉ nương tựa được mỗi món bảo bối trộm được này thôi nên đã liều mình chịu một chưởng của Tây Bối để cấp tốc bay nhào qua hòng cướp lại vạc bảo.

  Thắng lợi ở trước mắt, Trùng Trùng sao có thể để lão như ý được, nàng hét lên rồi nhảy phắt dậy, nhanh chóng cướp lấy vạc bảo trước khi nó rơi vào tay Dương Bá Lý.

  Nàng chưa từng ngờ rằng hành động của mình lại nhanh đến mức này, có thể thấy trong thời khắc nguy hiểm, con người có thể phát huy sức mạnh kinh người. Nhưng nàng cũng không ngờ rằng Dương Bá Lý cũng sẽ nhanh đến vậy, lão vốn cách Trùng Trùng và vạc bảo rất xa, song chỉ trong chớp mắt mà đã lấn đến rất gần rồi, cả mảng lưng trống trải không manh giáp của nàng đều bại lộ hết trước lão khốn bỉ ổi này.

  ”Tránh ra!”

  ”Trùng tỷ tỷ!”

  Đằng sau lưng là giọng nói sợ hãi đồng thanh của Tây Bối và Cửu Mạng, đồng thời hai người cũng ra tay cùng lúc, một cặp vuốt sắt và một thanh kiếm sắc bén được biến từ cánh hoa không hề nể nang gì mà tấn công vào sau gáy và vùng sau tim của Dương Bá Lý.

  Dương Bá Lý vốn muốn lấy vạc bảo kiêm bắt cả Trùng Trùng, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc bản thân lão sẽ phải chết dưới tay của Tây Bối và Cửu Mạng, mà lão thì đã quen với việc đặt tính mạng của mình quan trọng hơn bất cứ thứ gì, do đó lão không dám mạo hiểm, bèn vội vã phản ứng lại, cơ thể bật lên không ba trượng, tránh khỏi cú tấn công chí mạng này.

  Tất cả những người có mặt đều thở phào một hơi, song ở trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, họ vẫn không nghĩ ra phải bao vậy Dương Bá Lý, dồn lão vào chỗ chết như thế nào, mà Dương Bá Lý thì đột nhiên rung hai cánh tay, chúng phình ra hệt như hai con trăn đen vươn từ trên không xuống, mạnh mẽ bấu lấy vùng lưng của Trùng Trùng.

  Nguy hiểm ập tới, luồng thần khí màu vàng kim tự động hộ thể, nhưng pháp lực của Trùng Trùng và Dương Bá Lý chênh lệch quá xa, nàng lại không thể vận dụng hoàn toàn chân khí, vì vậy cú tấn công mạnh mẽ tràn ngập sự căm phẫn này của Dương Bá Lý vẫn đánh trúng Trùng Trùng mà không sai một ly.

  Nàng chưa kịp kêu lên thì đã nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách, sự bỏng rát và cơn đau thấu xương khiến nàng ngất ngay tại chỗ.

  Nhưng dẫu cho như vậy, đôi tay nàng vẫn ôm chặt lấy vạc bảo, bởi vì nó chính là hy vọng của nàng, hy vọng của cả mười châu ba đảo.

◄◄◄ Về chương 291                                    Mục lục                                    Sang chương 293 ►►►

Advertisements

4 thoughts on “Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 4 – Chương 292

  1. Happy new year! Năm mới tấn tài tấn lộc, sức khỏe dồi dào, công thành danh toại, vanh sự cát tường. Haha

  2. Chúc mừng năm mới. Chúc Bùm sức khoẻ hạnh phúc và thành công. Hjhj. Sắp hoàn rồi. Cố lên nàng nha.
    Chúc tất cả các nàng đang đọc truyện có nhiều niềm vui ha

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s