Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 4 – Chương 317

THẦN TIÊN CŨNG CÓ GIANG HỒ
Quyển 4: Lịch sử phong lưu của Trùng
Chương 317: Trận SM hài hước, thất bại nhất lịch sử

Dịch: Bùm Bùm

  Một tiếng “cạch” vang lên, một cánh tay của Hoa Tứ Hải bị khóa lên chiếc cột nhỏ chống đỡ viền hõm đá.

  ”Đây là gì?” Hắn cất giọng khàn hỏi, muốn giằng khỏi chiếc vòng sắt trên tay mình, nhưng phát hiện trên đó có pháp thuật cấm chú, môn pháp thuật cỏn con này chẳng là gì đối với hắn cả, nhưng do hắn đã dồn toàn bộ lòng dạ lên người Trùng Trùng nên trong phút chốc không giằng ra được.

  ”Đây gọi là còng, là món đồ ở thế giới kia của ta, hiện nay có rất nhiều người gian trá dùng để SM.” Trùng Trùng trả lời, nhân lúc Hoa Tứ Hải không đề phòng, nàng còng luôn cánh tay còn lại của hắn, sau đó lùi ra sau một bước.

  Nàng đặt làm nó từ tiệm rèn tốt nhất ở Khoái Hoạt Lâm, tất nhiên nàng phải tự vẽ bản mẫu rồi, còn về vấn đề pháp thuật cấm chú trên đó thì nàng tham khảo theo Liên Liên Khán mà Bạch Trầm Hương dùng để khóa nàng trước đó.

  F4 Ma đạo từng tò mò món đồ lạ lùng mà nàng đặt làm này, song bị nàng lấy lý do là rèn pháp bảo để khoái thác. Nhưng quả thật nó cũng là pháp bảo của nàng mà, từ lúc đẩy ngã thất bại còn bị đẩy ngã ngược lại, nàng vẫn luôn mong chờ có một ngày “báo thù”, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có cách dùng SM mới có thể vùng lên được.

  Hừ hừ, nam nhân cổ đại có thể có nghiên cứu qua ba mươi sáu thế Xuân Cung Đồ, nhưng kiểu ngược luyến gian tà, khẽ khàng này không hề có ở trong thế giới này.

  Giọng nói khàn trầm của Hoa Tứ Hải lặp lại hai chữ SM, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Trùng Trùng đang đứng cách giường một thước, hắn cảm thấy một tay bị khóa còn giằng ra dễ dàng được, hai tay bị khóa rồi thì lực khóa gia tăng gấp bội. Nhưng với hắn thì điều này vẫn rất dễ dàng, hắn chỉ muốn xem thử nha đầu này muốn làm gì thôi.

  Nhưng nàng cởi áo không vội cũng không chậm thế này quả thật khiến hắn khó lòng nhẫn nhịn.

  Hơn nữa hôm nay nàng mặc rất nhiều lớp quần áo, không biết có phải là cố ý hay không, một lớp áo sa mỏng, lại một lớp áo sa mỏng, sau đó là áo lụa, áo vải thường, áo trắng mặc bên trong, mỗi một chiếc áo đều được thắt vô số sợi dây, cài vô số chiếc cúc. Nàng nhìn hắn bằng đôi mắt quyến rũ, dịu dàng lóng lánh ánh nước, trong đó lấp lóe từng đợt cám dỗ. Gương mặt ửng hồng, mặc dù đã vờ như rất điềm tĩnh, nhưng tứ chi khẽ run rẩy đã bán đứng sự căng thẳng của nàng.

  ”Chàng đừng quan tâm chúng, chỉ cần nhìn là được rồi, không được cử động đó, nếu không ta bỏ mặc chàng cho mà xem.” Nàng sợ pháp thuật không có tác dụng, bèn tăng thêm câu đe dọa.

  Thật ra nàng nàng đang căng thẳng, bởi vì ở thời hiện đại nàng chưa nghiên cứu SM lần nào, chỉ nghe được một vài “tinh hoa”, tóm lại là quất vài roi, nhỏ vài giọt sáp thôi, hiểu biết cực kỳ nông cạn, nàng cảm thấy SM chủ yếu hành hạ là chính, từ tâm lý đến sinh lý đều là vậy.

  Vì nó mà nàng còn cố ý tìm đến tiệm may giỏi nhất Khoái Hoạt Lâm đặt may một bộ nội y gợi cảm bó sát người của châu Âu thời trung cổ nữa, không có chất liệu da thì thay thế bằng vải tơ mỏng đen, không có nha hoàn để sai sử nên nàng phải tốn rất nhiều sức lực mới mặc xong.

  Gần như là từng chút một, nàng cởi lớp quần áo cuối cùng ra, hài lòng nghe thấy Hoa Tứ Hải hít sâu vào, bèn nở nụ cười mà tự nàng cho rằng rất ma ảo. Chiếc áo bó sát ấy càng khiến vòng eo nàng trông thanh mảnh hơn, khiến vòng ngực và cánh tay nàng trông càng đầy đặn hơn, tứ chi trắng nõn mềm mại đều lộ hết ra ngoài, sức hấp dẫn cực mạnh.

  Nàng còn cố tình chạy đến ven bàn dập tắt ngọn Ma hỏa trong chậu, thắp sáng cặp nến khổng lồ, sau đó đong đưa cơ thể với tư thế gợi cảm ở trước mặt hắn.

  ”Mau đến đây.” Hắn khàn giọng ra lệnh, Trùng Trùng trông thấy trán hắn bắt đầu chảy mồ hôi thì cảm thấy bước đầu tiên của mình cũng không tệ.

  Được, cố lên Diêu Trùng Trùng, hôm nay không vùng dậy trên giường thì cuộc đời này đúng là thất bại rồi.

  Nàng đi qua nhưng không vồn vã lao vào lòng hắn như mọi khi, mà là ngồi cưỡi trên đùi hắn, từ từ giật dây lưng của hắn ra, sau đó lấy tốc độ còn chậm hơn khi nãy để cởi áo giúp hắn, da thịt nàng cọ lên người hắn nhưng lại không quá lộ liễu, khiến hắn càng khao khát nàng sâu hơn nữa.

  Nhưng tên nam nhân thối tha này mặc quần áo đơn giản quá, dù cho nàng đã tiến hành với tốc độ của một con rùa già bị liệt nửa người nhưng vẫn rất nhanh sau đó đã trông thấy thân trên trần trụi đẹp đẽ, không một vết sẹo lồi nào của hắn rồi.

  Trời ơi Diêu Trùng Trùng, đừng chảy nước bọt, đúng là phá hoại tinh thần hành hạ của SM mà, ai thỏa hiệp trước thì người đó là M, mà nàng muốn làm S!

  Nhưng tiếp theo là tiết mục gì nhỉ? Nàng thoáng quên mất quy trình, ngẩn ra một giây rồi mới tiếp tục, đó là vừa hôn vừa cắn trên người Hoa Tứ Hải một cách buồn cười.

  Hoa Tứ Hải bị nàng khiêu khích mà lửa dục bùng cháy, nhưng lại không biết Trùng Trùng đang làm gì, trông dáng vẻ nàng rất tập trung, không giống như đang làm chuyện giường chiếu, mà giống như đang xem chỗ nào của hắn đáng để nàng gặm hơn.

  Mới làm đến vùng bụng của hắn mà Trùng Trùng đã phải ngừng lại vì mệt rồi, nàng định sẽ bỏ qua bước này.

  Xem ra làm chuyện gì cũng không đơn giản nhỉ, cho dù là SM thì cũng cần có thể lực, không phải người bình thường nào cũng quen được, đặc biệt là với loại người cao to như ma đầu này đây. Bây giờ quai hàm nàng sắp rụng rời rồi mà công trình chỉ mới tiến hành chưa tới một nửa, thôi thì dứt khoát cho qua bước này, trực tiếp tiến hành bước tiếp theo đi.

  Nàng thở dài một cách thất bại rồi tiến hành đợt cọ sát thứ ba. Nàng xem Hoa Tứ Hải như một gốc cây to bị ngã đổ mà bò tới bò lui trên người hắn, hôn hắn dồn dập, nơi mềm mại trên cơ thể nàng dán sát vào bộ phận nhạy cảm nhất của hắn, cảm nhận được sự thay đổi của hắn thì nàng lại đột nhiên tách ra. Khiêu khích hắn, nhưng cứ không cho hắn đấy.

  Nếu cứ hành hạ hắn như vậy suốt ba ngày ba đêm thì chắc chắn nàng sẽ nắm chắc được tinh hoa của SM, tiếc rằng nàng không có thời gian, cũng không đủ thể lực, bởi vì nàng lại mệt rồi, tứ chi tê dại. Nàng tự cho rằng rất quyến rũ, nhưng thật ra lúc nàng bò bằng cả tứ chi một cách vụng về thì tay chậm hơn chân nên đã bị vấp, đụng đầu vào vách của hõm đá, đau đến mức chảy cả nước mắt.

  Không được, phải nhanh chóng hoàn thành, rõ ràng nàng không thích hợp với phiên bản cái gì cũng làm, mà nên chọn phiên bản rút gọn hơn.

  Một tiếng rắc vang lên, kế đó một bàn tay kéo cổ nàng qua, nụ hôn nóng bỏng lập tức ập tới. Xét theo trình độ điên cuồng ấy của hắn và sự thay đổi quá khác biệt của nơi nào đó thì có thể xác định rằng hành vi của nàng tuy SM hơi kém, nhưng khiêu khích cực kỳ thành công.

  Nhưng chờ đã, nàng còn chưa xong mà, không được ấy ấy ngay.

  ”Đã bảo chàng không được cử động mà.” Nàng trút hết thể lực cuối cùng của mình để giằng ra, rút chiếc còng dự phòng dưới gối ra, thuần thục còng lên Ma trảo đang cử động lung tung ấy.

  ”Ta không chịu nổi nữa.” Giọng điệu của ma đầu ấy chứa một chút ý xin được tha, vào tai Trùng Trùng thì nghe hay biết mấy, xem ra đúng là không thể thiếu kiểu dạy dỗ thế này thật.

  ”Chàng đừng nóng lòng, hôm nay nghe ta cả nhé.” Nàng cắn môi ném ánh mắt quyến rũ qua, sau đó nhảy xuống giường đi lấy nến và roi. Nhưng giày vò cả buổi trời, nàng như là công nhân bốc vác vậy, mệt đến nhũn cả gối, vì vậy vừa xuống giường nàng đã tiếp xúc cực kỳ thân thiết với sàn gạch đá, làm vang lên một âm thanh bịch rất to.

  ”Cẩn thận.” Hoa Tứ Hải bị Trùng Trùng đe dọa nên không cử động, chỉ cố gắng nhấc nửa người lên, dù rất khó chịu nhưng vẫn quan tâm xem Trùng Trùng có bị thương hay không.

  Trùng Trùng lập tức lăn một vòng rồi nhảy lên, sau đó chạy lung tung khắp phòng trong bộ quần áo nhỏ nhắn ấy, rõ ràng là ngã rất chật vật, choáng váng nên trong phút chốc nàng quên mất mình đã đặt roi ở đâu rồi.

  Trên trán nàng nơi bị mái tóc đỏ rối tung che mất có một vết hằn do bị đụng phải, đã nổi gân máu rồi, nhưng ý thức bảo nàng không được mất mặt, do đó tay chân nàng vẫn hành động rất hoạt bát, song thật ra nàng hoàn toàn không biết mình chạy tới chạy lui để làm cái gì cả.

  Khó khăn lắm đầu óc nàng mới suy nghĩ lại được, bèn vội vàng lấy roi từ trong tủ quần áo ra, sau đó lại tốn sức bê một trong hai cây nến khổng lồ tới, nàng thầm phỉ nhổ vì sao nến ở đây lại to như vậy, ngay cả một cây nến đỏ nhỏ nhắn, đáng yêu một chút cũng không có, nghe nói tình hình vận tải đường thủy của Biển Chết căng thẳng, gần đây đang thiếu hàng.

  Hoa Tứ Hải ở trên giường nhìn Trùng Trùng mà khó hiểu, vẫn không thể nào hiểu được nàng đang làm gì, nhưng không thể không nói rằng nàng ăn mặc như thế này lượn lờ trước mặt hắn, cộng thêm việc đụng chạm da thịt trước đó, nếu còn không vào đề thì có thể hắn sẽ phát điên mất.

  ”Bây giờ là tinh hoa của SM, đau cũng không được giằng ra đấy nhé.” Trùng Trùng đứng trước giường, bị ánh mắt nhuốm đầy tình dục của Hoa Tứ Hải nhìn mà muốn trốn ngay, nhưng SM còn chưa thành công, sao có thể bỏ chạy được?!

  Nàng vung tay định quất khẽ lên ngực Hoa Tứ Hải, nhưng không ngờ vừa ra tay đã thấy ánh bạc lóe lên, món pháp bảo Tỏa Lân Long vẫn luôn giả vờ làm một chiếc dây lưng vải dính vào áo của Hoa Tứ Hải ấy chợt hiện hình.

  Món linh vật này không biết phải trái, xem tình thú của người ta là mối đe dọa nên đã lao vèo ra, cắn phập vào chiếc roi ngựa mà khó khăn lắm mới mua được, còn khử trùng rất lâu ấy của Trùng Trùng.

  Sau một đợt âm thanh như rang đậu, khi Trùng Trùng chưa tập trung được tầm nhìn thì chiếc roi ấy đã nát vụn rơi vãi xuống đất. Món pháp bảo đầu sỏ thấy nguy hiểm đã được giải trừ, cũng biết không được tổn hại đến nữ nhân cầm roi, nên đã lại nhanh chóng quay về trong chiếc áo, tiếp tục giả làm dây lưng.

  Trùng Trùng ngạc nhiên đứng tại đó, Hoa Tứ Hải ngạc nhiên nằm tại đó, Trùng Trùng là vừa tức vừa sợ, còn Hoa Tứ Hải là nghi vấn ngổn ngang.

  ”Hừ, ta còn chiêu cuối cùng.” Trùng Trùng chỉ vào cây nến, với nàng thì nhỏ sáp nến là cảnh giới cao nhất của SM, nhưng ―― mà ―― cây nến này to quá, sáp nến cũng rất to, còn bốc khói nữa, có làm đau hắn không?

  Trùng Trùng mãi suy nghĩ nên không chú ý tới những món đồ lăt vặt ngổn ngang dưới chân nên đã vấp ngã, cây nến cũng theo đó rơi lên tấm lưng trần của nàng.

  Nàng thét lên, tưởng mình sắp bị bỏng chết rồi thì Hoa Tứ Hải vẫn luôn theo dõi tình hình chợt mở miệng ra, một đốm Ma hỏa mang theo sức mạnh cuốn bay cây nến to bằng cánh tay của đứa trẻ cộng với cái giá cắm nến là cao gần bằng một người ấy, sau đó rơi ngay trước cửa phòng.

  Nhưng vẫn có một giọt sáp rơi lên lưng Trùng Trùng, nàng hét lên, đau đến mức ngón tay cũng phải cong lại, nàng vặn vẹo ở dưới đất hồi lâu, trông hệt như một con sâu bị nắng phơi cháy sém.

  ”Nàng sao rồi, rốt cuộc nàng muốn làm gì? Ta có thể cử động được chưa?” Hoa Tứ Hải ló đầu ra hỏi.

  Trùng Trùng giận sôi gan, chuyện gì cũng làm ra được, SM không thành, thẹn quá hóa giận.

  Vì sao? Vì sao nàng muốn làm một nữ nhân theo xu hướng dã thú mà cũng khó khăn đến vậy. Mặc kệ, SM không thành, đổi thành cưỡng hiếp vậy.

  Nàng bỏ mặc cơn đau, cắn răng cố gắng nhảy bật dậy, mang theo khí thế tráng sĩ đã đi thì không quay đầu mà bổ nhào qua ――

  (Tại đây xin lược bỏ rất nhiều chữ XXOO)

  Sáng ngày hôm sau, Trùng Trùng cả xuống giường của không làm được cười gian tà đưa mắt tiễn Hoa Tứ Hải sảng khoái tinh thần ra đi.

  Ma đầu ấy đi tới cửa lại quay đầu nói, “Nếu nàng dám kể chuyện ngày hôm qua ra cho người khác nghe ―― ta sẽ hủy diệt phái Thiên Môn.”

  Trùng Trùng bật cười đắc ý.

  Còn về chuyện hôm qua, chẳng phải chính là chuyện Ma Vương điện hạ bị nữ nhân ăn sạch sẽ rồi đó sao. Với nàng thì đây là một đêm thành công, không phải vì việc lên giường làm chuyện ấy, mà là nàng thành công đem cảnh chia ly đau thương biến thành cảnh ồn ào náo nhiệt.

  Con người ấy mà, vui cũng sống qua một ngày, buồn cũng sống qua một ngày, vậy thì vì sao không vui vẻ mà sống chứ? Nếu đã định sẵn là phải chia ly, vậy thì nàng sẽ bắt hắn phải ghi nhớ, ghi nhớ gương mặt cười của nàng trong ngày cuối cùng này.

  Trùng Trùng cười tươi gạt đi giọt lệ nơi khóe mi, chờ đợi sự bắt đầu của trận đại chiến lục đạo lần thứ hai và tính xem nên làm thế nào để đi khỏi đây.

◄◄◄ Về chương 316                                    Mục lục                                    Sang chương 318 ►►►

Advertisements

One thought on “Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 4 – Chương 317

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s