Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 4 – Chương 336

THẦN TIÊN CŨNG CÓ GIANG HỒ
Quyển 4: Lịch sử phong lưu của Trùng
Chương 336: Anh hùng cái thế

Dịch: Bùm Bùm

  Tất cả vấn đề đều bị ném vào tay La Sát Nữ, nàng sợ đưa ra quyết định, nhưng vào khoảnh khắc Hoa Tứ Hải hỏi, lòng nàng chợt rõ ràng, tựa như một cơn gió thổi bay tất cả mây mù vậy.

  ”Ta không muốn sống trong ký ức, ta muốn sống lại từ đầu.” Nàng chợt cất tiếng, giọng nói kiên quyết đến mức tự mình cũng bất ngờ.

  Nhìn La Sát Nữ từ túm vạt áo Thương Khung chuyển sang kéo tay hắn, cuối cùng Hoa Tứ Hải cũng hiểu rồi, tuy hắn rất nghi ngờ sự chuyển biến đột ngột này là thế nào, nhưng từ tình hình bế tắc của đêm qua chuyển sang tình hình bất ngờ của hiện nay, ngoại trừ sửng sốt thì hắn cũng thấy mừng và thả lỏng.

  Hắn vẫn giữ sự áy náy với La Sát Nữ cho đến cuối đời này, chỉ cần nàng yêu cầu thì hắn nhất định sẽ làm đến cùng. Nhưng cuối cùng hắn đã có thể thản nhiên đối mặt với Trùng Trùng rồi, cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính rước nàng về làm thê tử rồi.

  ”Lời thề tối qua vẫn có hiệu lực, cả đời này ta sẽ nghe theo sự sai bảo của nàng.” Hắn trịnh trọng thề thốt.

  La Sát Nữ thấy lòng trống trải, dường như cảm giác từ bỏ hết tất cả để dành khoảng trống cho những ngày tháng sau này lấp đầy rất khó chịu, nhưng cũng thấy hi vọng tràn trề, “Bây giờ làm một việc cho ta, sau đó chúng ta sẽ hết nợ nần.” Trước nay nàng chưa từng chắc chắn được như lúc này.

  ”Nói.”

  ”Dừng trận chiến này, chỉ chờ ở đây, nhốt Tuyên Vu Cẩn lại là được.” La Sát Nữ nói, “Nói thật với chàng, trong lòng ta đã không còn thù hận, mà Trùng Trùng đã rời khỏi Tu La Vi Mang rồi, là ta đã thả muội ấy đi. Muội ấy đến núi Vô Cùng tìm mảnh đất Lạc Lối rồi, trước mắt cũng đã có tung tích. Muội ấy không muốn chàng sát nghiệt quá nặng, chờ đến khi tìm được mảnh đất Lạc Lối thì Tuyên Vu Cẩn và Bắc Sơn Thuần sẽ mất đi cái gọi là lý do chính nghĩa. Đến lúc ấy, chúng ta sẽ có thể dùng cách khác khiến họ chịu sự trừng phạt.”

  Hoa Tứ Hải vừa qua một phen chấn động, nay lại chấn động thêm một lần nữa, nhưng cái sau mãnh liệt hơn cái đầu nhiều. Suýt nữa hắn đã xông lên, kéo La Sát Nữ hỏi cho rõ, nhưng chỉ có thể chôn chân tại chỗ cũ, bởi vì dùng quá nhiều sức mà đôi chân đã lún sâu dưới mặt đất.

  Nha đầu ấy bỏ chạy rồi? Tìm mảnh đất Lạc Lối là chuyện quá nguy hiểm, huống chi mười châu ba đảo đã bắt đầu đảo lộn, bá tánh bình thường đã phải chịu ảnh hưởng từ sớm, chưa tới mấy ngày sau thì đến lượt người có pháp lực thấp kém rồi, không có kết giới của Tu La Vi Mang bảo vệ, nàng sẽ bị tổn hại mất!

  Vì sao nàng cứ mãi tự mình quyết định? Vì sao nàng không thể chờ hắn thêm vài ngày? Bởi vì Tuyên Vu Cẩn không gượng được không lâu nữa.

  Hoặc là nàng cũng nghĩ hắn như vậy, hoặc là nàng cảm thấy chờ hắn giết Tuyên Vu Cẩn rồi mới tìm mảnh đất Lạc Lối thì sẽ có càng nhiều bá tánh thương vong hơn, sẽ không đủ thời gian, từ đó sẽ khiến sát nghiệt của hắn nặng thêm. Nhưng vì sao nàng không chịu hiểu, vì sao tất cả mọi người đều không hiểu, rằng có lúc lấy giết chóc chặn giết chóc là một việc buộc phải làm!

  Bây giờ phải làm sao? Nếu lập tức đi tìm nàng thì tất nhiên có thể bảo vệ nàng, nhưng hắn vừa đi thì chắc chắn Tuyên Vu Cẩn sẽ chạy ra ngay, sau đó không biết sẽ nghĩ ra cách gì để đối phó hắn nữa.

  Khăng khăng nhắm vào hắn cũng thôi, nếu Tuyên Vu Cẩn lại ra tay với người bên cạnh hắn thì sao? Ví dụ như ―― Trùng Trùng!

  ”Không giết Tuyên Vu Cẩn, Bắc Sơn Thuần, có mảnh đất Lạc Lối, thế gian chưa chắc đã thái bình.” Hắn nhíu chặt mày, phẫn nộ quay người, “Ta lập tức đến núi Vô Cùng, giúp ta trông chừng Tuyên Vu Cẩn, bắt được Trùng Trùng về, ta mới giết tên tiểu nhân hèn hạ này!”

  ”Ngài không hiểu sao?” Trước khi hắn cất bước, Thương Khung đã cướp lời, “Đại nạn lần trước của mười châu ba đảo đều bởi do chiến tranh mà ra, ngài pháp lực vô biên, nhưng đại chiến với hai kẻ tiểu nhân hèn hạ ấy có thể sẽ làm chấn động đến mảnh đất Lạc Lối ở núi Vô Cùng, nếu thật sự là như vậy thì ai có thể chắc chắn sẽ cứu vớt dân chúng trước khi đất đai trở nên cằn cỗi? Trùng nha đầu một lòng giảm bớt tội nghiệt của ngài, lẽ nào con bé không biết dừng chiến tranh ngay lúc này sẽ tạo cơ hội nghỉ lại sức cho hai kẻ cặn bã ấy sao? Hai hại cùng lúc, chọn cái hại ít hơn, dẫu cho ngài là bá chủ của hai đạo, nhưng lại không hiểu chuyện bằng một nha đầu nghịch ngợm.”

  Hoa Tứ Hải cứng người lại.

  Là thế này sao? Hắn chưa từng nghĩ nhiều như vậy, trong trái tim tối đen lạnh lẽo của hắn chỉ có một vệt sáng là Trùng Trùng thôi, mà nàng lại suy nghĩ dài lâu cho hắn đến vậy. Sát nghiệt có gì đâu chứ? Hắn chưa từng quan tâm, nhưng nàng lại suy nghĩ đến nó vì hắn.

  ”Chuyện đã đến nước này, cho dù chỉ bao vây không đánh thì cũng chưa chắc là kế hay.” Hắn suy nghĩ trong giây lát đã có quyết định, bởi vì Trùng Trùng quan trọng hơn tất cả, hắn phải đi bảo vệ nàng, nhưng lại sợ bỏ qua cho Tuyên Vu Cẩn sẽ gây nguy hiểm về sau cho Trùng Trùng, “Ta vừa đi, chắc chắn Tuyên Vu Cẩn sẽ hành động, nếu hắn đến phá hoại chuyện tìm kiếm mảnh đất Lạc Lối thì sẽ sao?”

  ”Sư huynh sư đệ ta đều ở cả núi Vô Cùng, ngài tưởng họ ăn không ngồi rồi à?” Thương Khung nói với vẻ ngạo nghễ, “Chỉ cần mọi người cùng hợp lực thì còn sợ thế gian không thái bình sao? Thế gian thái bình rồi, một vài tên xấu thì làm được trò trống gì chứ? Kẻ ác hành động đều lợi dụng chữ “loạn” mà thôi.”

  ”Hơn nữa, ta và chàng ―― Thương Khung có thể phòng trận giúp chàng.” La Sát Nữ tiếp lời, “Đừng quên rằng tuy pháp lực của ta không bằng một nửa của chàng, nhưng chung tay với Thương Khung, cộng thêm trong ứng ngoài hợp với Bạch Trầm Hương thì vẫn đủ khả năng giữ thế cân bằng với Tuyên Vu Cẩn ấy. Chàng đi tìm Trùng muội muội đi, nhất định bọn ta sẽ có thể đợi được chàng quay về. Đến lúc ấy, mọi chuyện được giải quyết đồng thời, chỉ cần không để mất mảnh đất Lạc Lối lần nữa, chỉ cần không để bá tánh chịu khổ vì trận chiến giữa Thần Ma là được! Cái nào nặng cái nào nhẹ, chắc lòng chàng biết rõ.”

  Hoa Tứ Hải quay lưng lại với Thương Khung và La Sát Nữ, vốn không muốn nghĩ gì nữa, lập tức vứt bỏ tất cả đi bảo vệ Trùng Trùng, nhưng lại đứng bất động tại đó.

  ”Sao rồi?” La Sát Nữ hỏi.

  ”Trễ rồi.” Hoa Tứ Hải thốt ra hai chữ, trong giọng nói pha lẫn sự hưng phấn khi gặp được cường địch, lại kèm theo một chút vội vàng vì không thể lập tức đi cứu người, “Tuyên Vu Cẩn phá kết giới rồi. Hừ, đây là do hắn tự tìm đường chết, không trách ta được!”

  Hắn cười khẩy không ngừng, “Ta sẽ đánh nhanh thắng nhanh, sau đó đến núi Vô Cùng. Chờ ta giết Tuyên Vu Cẩn rồi, những chuyện sau đó giao cho các người, các người phải giữ lại mái vòm Thiên Ảnh, khi Trùng Trùng tìm được mảnh đất Lạc Lối thì sẽ trấn giữ nó tại đấy.”

  La Sát Nữ và Thương Khung giật mình đồng thời ngẩng đầu nhìn, thấy bầu trời chẳng biết đã chuyển sắc từ khi nào. Lấy phía trên thị trấn làm đường cắt, một nửa là màu xanh da trời khô ráo của bầu trời bình minh mang lại cảm giác thanh thản, một nửa lại là màu xám xịt, thấp thoáng lóe lên vô số tia đỏ u ám, từng cơn gió lốc cuốn mây tập trung vào nhiều chỗ, cứ như trên bầu trời có vài khuôn mặt không rõ đang xấu xa nhìn xuống bên dưới vậy, khiến con người buồn nôn.

  ”Kết giới của Tuyên Vu Cẩn không chống đỡ được nữa rồi, hắn chỉ đành bí quá hóa liều.” Thương Khung cười khẩy, “Một kẻ tính toán chi li từng tí mà lại không thể không ra liều, đúng là làm con người ta cười rụng răng. Với tính của hắn thì nếu có cách gì đó dù chỉ một chút thôi, hắn sẽ không đi bước này, có thể thấy hắn đã đến bước đường sa cơ lỡ vận rồi. Ha, trận này thắng thua cao thấp đã rõ, chúng ta đi xem trò vui đi, tiện thể giúp chưởng môn sư huynh ta một tay.”

  Hắn nắm chặt tay La Sát Nữ mà thấy đời mình chưa bao giờ thoải mái như bây giờ.

  Trong bầu Càn Khôn Toái Ngọc vẫn còn rượu, mỹ nhân đệ nhất thế gian ở bên cạnh, sắp tới đây sẽ được tận mắt chứng kiến trận quyết chiến của hai cao thủ tuyệt đỉnh, còn có thể làm chưởng môn sư huynh hãi hùng thậm chí là có một chút tức giận, cuộc đời như vậy thì còn gì để cầu nữa.

  Lúc này thấy Hoa Tứ Hải đã mất tăm bóng dáng, hắn bèn kéo La Sát Nữ mau chóng đuổi theo.

  Hắn nói thầm: Trùng nha đầu ơi Trùng nha đầu, Mã Nghị ơi Mã Nghị, con có biết rằng phu quân tương lai của con là anh hùng cái thế không, tiếc rằng con không thấy được trận chiến sảng khoái mà trong đó hắn tự tay giết kẻ thù này.

◄◄◄ Về chương 335                                    Mục lục                                    Sang chương 337 ►►►

Advertisements

3 thoughts on “Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ – Quyển 4 – Chương 336

  1. Anh hùng cái thế, đúng là anh hùng cái thế.
    Đọc thôi cũng thấy sảng khoái .
    😇😇😇
    Cảm ơn Bùm đã cố gắng như vậy, sắp hoàn rồi. Hjhj.

Comment của bạn là động lực đẩy nhanh tốc độ edit truyện

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s